NGUYỄN VIẾT NINH – “SỐNG BÁM ĐÁ ĐÁNH GIẶC, CHẾT HÓA ĐÁ BẤT TỬ”
Bài viết khắc họa hình ảnh người chiến sĩ giữ đất biên cương phía Bắc với lời thề bất tử. Tác giả làm nổi bật ý chí sắt đá của người lính trẻ khi đối mặt với làn sóng tấn công của quân xâm lược tại mặt trận Vị Xuyên, Hà Tuyên những năm 1984.
Sau khi đất nước thống nhất, nhiều người nghĩ rằng những người lính sẽ được trở về với cuộc sống bình yên. Nhưng ở phía Bắc, những người lính Việt Nam vẫn phải đứng trước một cuộc chiến đấu mới để bảo vệ biên giới Tổ quốc. Ngày 17/2/1979, chiến sự nổ ra trên toàn tuyến biên giới phía Bắc. Sau đó, Hà Giang, đặc biệt là Vị Xuyên, trở thành một trong những mặt trận khốc liệt nhất. Các cuộc chiến đấu tại đây còn kéo dài nhiều năm sau năm 1979.
Trong những năm tháng ấy, Nguyễn Viết Ninh là người lính của Sư đoàn 356, đơn vị trực tiếp chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên. Trước mắt những người lính là những dãy núi đá hiểm trở, những cao điểm bị pháo kích liên tục và những trận đánh kéo dài trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.
Nguyễn Viết Ninh đã viết lên báng súng của mình câu nói:
“Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử.”
Chỉ một câu ngắn nhưng chứa đựng cả tinh thần của những người lính Vị Xuyên. Họ hiểu rằng phía trước là hiểm nguy, nhưng nếu rời bỏ trận địa thì tuyến phòng thủ sẽ bị uy hiếp. Vì vậy, họ bám lấy từng mỏm đá, từng giao thông hào, từng cao điểm để giữ đất.
Nguyễn Viết Ninh đã hy sinh trong chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên năm 1985.
Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Điều khiến câu chuyện về Nguyễn Viết Ninh trở nên đặc biệt không chỉ là chiến công hay danh hiệu Anh hùng. Đó là hình ảnh một người lính hiểu rất rõ giá trị của mảnh đất mình đang đứng. Với ông và đồng đội, những cao điểm đá tai mèo của Vị Xuyên không đơn thuần là một vị trí quân sự. Đó là một phần lãnh thổ phải được bảo vệ bằng mọi giá.
Ngày nay, khi đến Nghĩa trang Liệt sĩ quốc gia Vị Xuyên, người ta có thể bắt gặp những hàng bia mộ của những người lính đã nằm lại nơi biên giới. Nhiều người trong số họ còn rất trẻ. Những người sống sót sau chiến tranh vẫn thường nhắc về đồng đội bằng sự kính trọng và day dứt.
Câu nói của Nguyễn Viết Ninh vì thế vượt qua câu chuyện của riêng một người:
“Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử.”
Đó là lời thề của một thế hệ đã đứng lại nơi biên cương trong những năm tháng gian khổ nhất.
Họ không trở về để chứng kiến đất nước đổi mới.
Nhưng những con đường, những bản làng và cuộc sống bình yên nơi biên giới hôm nay được xây dựng trên chính mảnh đất mà họ từng chiến đấu và hy sinh để bảo vệ.
Và có lẽ đó là ý nghĩa sâu sắc nhất của sự hy sinh: người đã nằm xuống, nhưng quê hương mà họ bảo vệ vẫn tiếp tục sống, phát triển và đi về phía tương lai.



