Nguyễn Viết Sinh - Những bước chân Trường Sơn
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng khi lần theo tên một người lính, ta vẫn có thể hình dung hơi nóng của chiến trường, những đêm hành quân và sự im lặng trước giờ làm nhiệm vụ. Nguyễn Viết Sinh sinh năm 1942, quê Nghệ An. Năm mất không được ghi rõ trong bảng danh sách được sử dụng, vì vậy câu chuyện không tự suy đoán thêm. Khi đặt những dữ kiện ấy vào bối cảnh của một đất nước trải qua chiến tranh, ta thấy phía sau vài dòng tiểu sử là cả một thời tuổi trẻ bị cuốn vào những nhiệm vụ lớn hơn đời sống riêng của mỗi người.
Dấu ấn nổi bật nhất được ghi lại về Nguyễn Viết Sinh là: Chiến sĩ vận tải Đoàn 559; trong bốn năm có 1.089 ngày công, gùi thồ hơn 55 tấn hàng và đi bộ khoảng 41.025 km trên tuyến Trường Sơn. Đọc chậm chi tiết ấy, tôi sẽ nhận ra đây không phải một dòng thành tích để lướt qua. Nó cho biết nhân vật đã đứng ở đâu trong guồng máy chiến tranh, đã phải đối diện với loại thử thách nào và vì sao tên tuổi ấy được lưu lại.
Trên Trường Sơn, chiến công không chỉ được tính bằng những trận đánh. Nó còn được tính bằng từng chuyến xe, từng gùi hàng, từng con đường được giữ thông sau bom đạn. Người làm nhiệm vụ vận tải phải chiến đấu với dốc cao, sốt rét, mưa rừng, bom từ trường và sự truy kích liên tục. Công việc ấy đòi hỏi không chỉ sức lực mà cả kỷ luật, khả năng chịu đựng và niềm tin vào nhiệm vụ chung. Với Nguyễn Viết Sinh, những dữ kiện còn lại cho thấy cuộc đời được đặt vào chính không gian ấy - một Trường Sơn nơi trách nhiệm cá nhân luôn gắn với số phận của đơn vị và của nhân dân.
Điều đáng nhớ ở Nguyễn Viết Sinh không chỉ nằm ở kết quả cuối cùng, mà ở việc một con người bình thường đã chấp nhận phần việc đặc biệt khó khăn của thời đại. Chiến tranh thường chỉ để lại những con số ngắn gọn, nhưng phía sau mỗi con số là mồ hôi, thương tích, những cuộc chia tay và cả những lần con người phải vượt qua nỗi sợ của chính mình.
Nhắc đến người ấy là nhắc đến một phần Trường Sơn: nơi mỗi bước chân, chuyến xe hay gùi hàng đều góp vào dòng chi viện không bao giờ chịu đứt.



