NGUYỄN VIẾT TOẢN – NGƯỜI BỆNH BINH MANG DẤU ẤN MỘT THỜI CỐNG HIẾN
NGUYỄN VIẾT TOẢN – NGƯỜI BỆNH BINH MANG DẤU ẤN MỘT THỜI CỐNG HIẾN
Có những năm tháng đã lùi xa, nhưng những dấu ấn mà chiến tranh để lại trên cuộc đời con người thì vẫn còn đó. Có những cống hiến âm thầm không ồn ào, nhưng luôn xứng đáng được quê hương trân trọng và ghi nhớ.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hàng triệu người con Việt Nam đã rời quê hương, gia đình để lên đường thực hiện nhiệm vụ.
Họ ra đi khi tuổi đời còn trẻ.
Phía sau là mái nhà, cha mẹ, người thân và quê hương.
Phía trước là những tháng ngày gian khổ, thiếu thốn và hiểm nguy.
Nhưng họ vẫn lựa chọn lên đường bởi trong trái tim luôn có một niềm tin:
Đất nước nhất định phải được hòa bình, độc lập và thống nhất.
Trong số những người có công của quê hương Tân Mai, ông Nguyễn Viết Toản – bệnh binh, suy giảm khả năng lao động 61–70% là một trong những người được trân trọng ghi nhớ



