Người có công giúp đỡ cách mạng

Nguyễn Viết Xuân 11C 25-26

Gia Lai04/07/2026Lê Kim Tuyến (Đoàn trường ptdtnt thpt đông gia lai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng hô còn vang mãi

Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc Việt Nam, có những câu nói chỉ vang lên một lần nhưng lại sống mãi cùng năm tháng. "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" – khẩu lệnh ngắn gọn ấy không chỉ tiếp thêm sức mạnh cho những người lính giữa mưa bom bão đạn, mà còn trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, của ý chí quyết chiến quyết thắng. Đằng sau câu nói ấy là cuộc đời của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân – người chiến sĩ đã hiến dâng tuổi thanh xuân và cả mạng sống cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1933 tại làng Ngũ Kiên, tỉnh Vĩnh Phúc trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông không có những ngày tháng vô tư như bao bạn bè cùng trang lứa. Mới bảy tuổi, cậu bé Nguyễn Viết Xuân đã phải đi ở đợ cho gia đình địa chủ suốt mười năm để phụ giúp gia đình. Những tháng ngày cơ cực ấy không làm ông gục ngã mà ngược lại, đã hun đúc trong ông ý chí vươn lên và lòng căm thù trước cảnh nước mất, dân nghèo.

Năm mười tám tuổi, Nguyễn Viết Xuân rời quê hương, gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam. Từ một chiến sĩ trinh sát, rồi tiểu đội trưởng, trung đội trưởng pháo cao xạ đến chính trị viên đại đội, ở bất cứ cương vị nào ông cũng luôn là người gương mẫu, tận tụy và hết lòng vì đồng đội. Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông đã cùng đơn vị chiến đấu ở nhiều mặt trận, góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc. Sau hòa bình lập lại ở miền Bắc, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại bằng không quân, Nguyễn Viết Xuân lại tiếp tục có mặt nơi tuyến lửa.

Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, vùng trời phía tây tỉnh Quảng Bình rung chuyển bởi những đợt oanh tạc dữ dội của máy bay Mỹ. Đại đội pháo cao xạ do Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân phụ trách trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt. Từng tốp máy bay phản lực liên tiếp lao xuống, bom đạn trút như mưa với mong muốn san phẳng trận địa.

Ngay từ những loạt bom đầu tiên, một quả đạn đã khiến đùi phải của Nguyễn Viết Xuân bị dập nát. Máu chảy xối xả, cơn đau tưởng chừng không thể chịu nổi. Nhưng thay vì rời trận địa để cứu chữa, ông vẫn cố nén đau, động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu. Ông hiểu rằng chỉ cần người chỉ huy chùn bước, tinh thần của cả đơn vị sẽ bị ảnh hưởng.

Giữa lúc cuộc chiến đang diễn ra quyết liệt, máy bay địch tiếp tục bổ nhào xuống trận địa. Không chút do dự, Nguyễn Viết Xuân lao khỏi công sự, đứng cạnh khẩu pháo và dõng dạc hô vang: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Tiếng hô ấy vang lên giữa khói lửa chiến trường như một mệnh lệnh thép, tiếp thêm ý chí cho toàn đơn vị. Những người lính pháo cao xạ lập tức siết chặt tay súng, bình tĩnh ngắm bắn. Những loạt đạn phòng không xé toạc bầu trời, bắn rơi một máy bay Mỹ ngay trong trận đánh. Chiến thắng ấy không chỉ là kết quả của lòng dũng cảm mà còn là minh chứng cho tinh thần "quyết tử để Tổ quốc quyết sinh" của những người lính Việt Nam.

Vết thương của Nguyễn Viết Xuân ngày càng nặng. Phần chân bị dập nát khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Ông vẫn kiên quyết không rời vị trí chỉ huy. Thậm chí, ông còn yêu cầu y tá cắt bỏ phần thịt nát còn dính lại để khỏi vướng víu và căn dặn không được để đồng đội biết mình bị thương nặng vì sợ ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu. Với ông, nhiệm vụ quan trọng nhất lúc ấy không phải là cứu lấy bản thân mà là bảo vệ trận địa và giữ vững ý chí của đơn vị.

Sau khi trận đánh kết thúc, dù biết mình khó có thể qua khỏi, Nguyễn Viết Xuân vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng khâm phục. Ông gọi cán bộ trong đơn vị đến bàn giao công việc, chỉ định người thay mình tiếp tục chỉ huy, dặn dò việc chăm sóc thương binh, động viên chiến sĩ và nhắc nhở phải tiếp tục xây dựng chi bộ, phát triển Đảng, Đoàn trong đơn vị. Đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời, điều ông nghĩ đến vẫn là nhiệm vụ, là đồng đội và là Tổ quốc.

Nguyễn Viết Xuân anh dũng hy sinh khi mới ba mươi mốt tuổi. Cuộc đời của ông ngắn ngủi nhưng đã để lại dấu ấn không bao giờ phai mờ trong lịch sử dân tộc. Năm 1967, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên ông được đặt cho nhiều con đường, trường học trên khắp cả nước. Đặc biệt, câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" đã trở thành khẩu lệnh nổi tiếng của lực lượng Phòng không – Không quân Việt Nam, trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường, bất khuất trước mọi kẻ thù xâm lược.

Điều khiến Nguyễn Viết Xuân trở nên vĩ đại không chỉ nằm ở lòng dũng cảm giữa chiến trường mà còn ở tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh quên mình. Ông không nghĩ đến nỗi đau của bản thân, không màng sự sống còn của chính mình, chỉ mong đồng đội giữ vững trận địa và hoàn thành nhiệm vụ. Chính những con người bình dị như ông đã góp phần làm nên sức mạnh phi thường của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Chiến tranh đã lùi xa, tiếng bom đạn không còn vang vọng trên bầu trời Quảng Bình năm nào. Thế nhưng, mỗi khi nhắc đến Nguyễn Viết Xuân, người ta vẫn như nghe vang vọng đâu đây tiếng hô đầy khí phách: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Đó không chỉ là một khẩu lệnh chiến đấu, mà còn là lời nhắc nhở về lòng yêu nước, về bản lĩnh, ý chí và tinh thần sẵn sàng cống hiến vì Tổ quốc. Cuộc đời và sự hy sinh của ông sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho các thế hệ hôm nay và mai sau biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, không ngừng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh của những người anh hùng đã viết nên những trang sử vàng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Viết Xuân 11C 25-26 | Câu chuyện thời hoa lửa