Nguyễn Viết Xuân (2)
Nguyễn Viết Xuân
Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân – “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những câu nói không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu, mà trở thành khẩu lệnh của cả một thời đại. Giữa khói lửa chiến trường, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân đã để lại cho lịch sử một lời hô vang dội non sông:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại tỉnh Vĩnh Phúc, trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của anh gắn liền với đồng ruộng, với những ngày đất nước còn chìm trong ách xâm lược. Chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn cày xới, người dân lầm than, Nguyễn Viết Xuân sớm nuôi trong lòng ý chí cầm súng bảo vệ Tổ quốc.
Anh nhập ngũ và trở thành chính trị viên đại đội pháo cao xạ của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Trên cương vị của mình, Nguyễn Viết Xuân không chỉ là người chỉ huy, mà còn là người anh, người đồng đội gần gũi, luôn xông pha nơi nguy hiểm nhất. Với anh, chiến đấu không chỉ bằng vũ khí, mà còn bằng tinh thần và niềm tin chiến thắng.
Năm 1964, trong một trận đánh ác liệt bảo vệ trận địa pháo, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân phải đối mặt với những đợt tấn công dữ dội của máy bay Mỹ. Bom đạn dội xuống liên hồi, đất đá tung lên mù mịt, tiếng động cơ gầm rú xé toạc bầu trời. Trận địa rung chuyển, nhiều pháo thủ bị thương, đội hình chiến đấu có lúc rối loạn.
Trong lúc nguy cấp ấy, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng. Máu chảy nhiều, sức lực dần cạn kiệt, nhưng anh vẫn cố gắng bò lên phía trước, mắt hướng về bầu trời nơi máy bay địch đang lao tới. Nhìn thấy đồng đội có phần chùn tay trước hỏa lực quá mạnh của kẻ thù, anh dồn hết sức lực còn lại, hô vang bằng tất cả ý chí của một người lính:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Tiếng hô ấy vang lên giữa khói lửa, mạnh mẽ, dứt khoát, như thổi bùng lên ngọn lửa chiến đấu trong lòng mỗi pháo thủ. Đồng đội của anh lập tức siết chặt tay súng, bình tĩnh ngắm bắn, liên tiếp bắn rơi nhiều máy bay địch, bảo vệ vững chắc trận địa và mục tiêu quan trọng.
Sau khi hô khẩu lệnh cuối cùng ấy, Nguyễn Viết Xuân anh dũng hy sinh. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau là đồng đội, là quê hương và là một tinh thần bất diệt.
Sự hy sinh của Nguyễn Viết Xuân không chỉ góp phần làm nên thắng lợi của trận đánh hôm ấy, mà còn trở thành biểu tượng cho ý chí kiên cường, lòng dũng cảm và tinh thần quyết chiến quyết thắng của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Anh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học, đơn vị quân đội trên khắp cả nước.
Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” không chỉ vang lên trong một khoảnh khắc của chiến tranh, mà còn vang vọng mãi trong lịch sử dân tộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay về trách nhiệm sống, học tập và cống hiến xứng đáng với sự hy sinh to lớn của những người đi trước.



