Nguyễn Viết Xuân (2)
Trong những năm tháng “hoa lửa” của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đã có
biết bao tấm gương anh dũng ngã xuống để bảo vệ độc lập dân tộc. Giữa khói lửa
chiến tranh ác liệt, hình ảnh Nguyễn Viết Xuân đã trở thành biểu tượng bất tử của
tinh thần chiến đấu kiên cường, đặc biệt qua câu nói nổi tiếng: “Nhằm thẳng quân
thù mà bắn!”
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1933 tại một vùng quê nghèo thuộc tỉnh Vĩnh Phúc. Tuổi
thơ của ông gắn liền với cuộc sống lao động vất vả và những biến động của đất
nước trong thời kỳ chiến tranh. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong ông tinh thần
yêu nước và ý chí sẵn sàng chiến đấu vì Tổ quốc. Khi trưởng thành, ông gia nhập
quân đội, trở thành một chiến sĩ pháo binh trong Quân đội nhân dân Việt Nam.
Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ, tình hình chiến trường ngày
càng trở nên ác liệt, đặc biệt tại các tỉnh miền Trung như Quảng Bình – nơi thường
xuyên hứng chịu các đợt không kích dữ dội của không quân Mỹ. Trước tình hình đó,
Nguyễn Viết Xuân cùng đơn vị được giao nhiệm vụ chiến đấu, bảo vệ vùng trời và
hỗ trợ lực lượng trên mặt đất.
Ngày 18/11/1964, trong một trận chiến ác liệt tại Quảng Bình, đơn vị pháo binh của
ông phải đối mặt với sự tấn công dữ dội của máy bay địch. Bom đạn dội xuống liên
tiếp, khói lửa bao trùm trận địa. Trong lúc chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị thương
nặng. Tuy nhiên, bất chấp vết thương, ông vẫn kiên cường bám trụ, tiếp tục chỉ huy
đồng đội chiến đấu.
Khoảnh khắc ấy đã trở thành huyền thoại. Khi thấy một số chiến sĩ còn do dự trước
hỏa lực mạnh của địch, Nguyễn Viết Xuân đã dồn hết sức lực, hô lớn:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Câu nói ngắn gọn nhưng đầy khí phách ấy như một mệnh lệnh, một lời hiệu triệu,
tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị. Nhờ đó, các chiến sĩ đã vững vàng tinh thần,
tiếp tục chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó không lâu, Nguyễn Viết Xuân
anh dũng hy sinh, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân.
Theo lời kể của những đồng đội từng trực tiếp chiến đấu cùng ông, hình ảnh
Nguyễn Viết Xuân trong trận địa năm ấy vẫn còn in đậm trong ký ức: một người chỉ
huy dũng cảm, luôn đi đầu, không ngại gian khổ, luôn đặt nhiệm vụ lên trên hết.
Chính tinh thần ấy đã lan tỏa mạnh mẽ, trở thành nguồn động viên to lớn cho các
chiến sĩ trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Sự hi sinh của Nguyễn Viết Xuân không chỉ góp phần làm nên chiến thắng của trận
đánh, mà còn để lại một biểu tượng tinh thần bất diệt. Câu nói của ông đã trở thành
khẩu hiệu chiến đấu, thể hiện ý chí quyết tâm và lòng quả cảm của quân và dân Việt
Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân vẫn được
nhắc lại như một minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước và sự hi sinh cao
cả. Ông không chỉ là một nhân chứng của thời “hoa lửa”, mà còn là người



