Bài viết

NGUYỄN VIẾT XUÂN – BẢN ANH HÙNG CA

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, những năm tháng kháng chiến chống Mỹ là một thời kỳ đầy gian khổ nhưng cũng rực rỡ như một bản hùng ca. Giữa “thời hoa lửa” ấy, tên tuổi của Nguyễn Viết Xuân đã trở thành biểu tượng sống động cho tinh thần chiến đấu kiên cường của người lính Việt Nam - một con người bình dị nhưng đã hóa thành bất tử bằng chính hành động và lời nói của mình.

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại tỉnh Vĩnh Phúc (nay là tỉnh Phú Thọ), trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông không có nhiều niềm vui trọn vẹn, bởi đất nước khi ấy còn chìm trong khói lửa chiến tranh và áp bức. Ngay từ nhỏ, ông đã chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, người dân lầm than. Những hình ảnh đó đã âm thầm nuôi dưỡng trong ông một ý chí mạnh mẽ: phải đứng lên chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1952, khi vừa tròn 18 tuổi, đồng chí Nguyễn Viết Xuân đã đi từ vùng tạm chiếm ra vùng tự do, rồi xin vào bộ đội. Tháng 11/1952, đồng chí Nguyễn Viết Xuân chính thức nhập ngũ, trở thành chiến sĩ trinh sát, sau đó là: Tiểu đội trưởng trinh sát, Trung đội trưởng pháo cao xạ, Chính trị viên Phó Đại đội, Chính trị viên Đại đội… Bất kỳ ở cương vị nào, đồng chí cũng luôn nêu cao tinh thần quyết tâm bảo vệ Tổ quốc, xung phong đi đầu, cùng đồng đội hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Đồng đội nhớ về ông như một người ít nói nhưng hành động dứt khoát, luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn.

Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ, chiến trường ngày càng trở nên ác liệt. Không quân và pháo binh của đối phương liên tục đánh phá, khiến các trận địa của ta luôn ở trong tình trạng nguy hiểm. Trong bối cảnh đó, vai trò của pháo binh càng trở nên quan trọng, bởi họ chính là lực lượng yểm trợ trực tiếp cho bộ binh tiến công.

Năm 1964, trong một trận chiến dữ dội, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân nhận nhiệm vụ bảo vệ và chi viện hỏa lực cho một hướng tiến công quan trọng. Trận địa pháo bị địch phát hiện và tập trung đánh phá dữ dội. Bom nổ liên hồi, đất đá tung lên mù mịt, nhiều chiến sĩ bị thương, khí tài bị hư hỏng.

Giữa tình thế hiểm nghèo ấy, Nguyễn Viết Xuân vẫn kiên cường bám trụ tại vị trí chiến đấu. Ông trực tiếp chỉ huy khẩu đội, bình tĩnh quan sát và điều chỉnh hướng bắn. Mỗi phát pháo được bắn ra đều mang theo quyết tâm chặn đứng bước tiến của kẻ thù.

Bất ngờ, một loạt đạn của địch dội xuống trận địa, khiến ông bị thương nặng. Máu chảy nhiều, cơ thể đau đớn, nhưng Nguyễn Viết Xuân vẫn không rời vị trí. Ông hiểu rằng chỉ cần chùn bước một giây, đồng đội phía trước có thể gặp nguy hiểm.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi thấy một số pháo thủ dao động trước hỏa lực quá mạnh của địch, ông đã dồn hết sức lực còn lại, đứng bật dậy giữa làn bom đạn. Bằng tất cả ý chí và niềm tin, ông hô vang một câu lệnh mà sau này đã trở thành bất tử: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Đó không chỉ là một khẩu lệnh chiến đấu. Đó là tiếng gọi của lòng yêu nước, là mệnh lệnh từ trái tim của một người lính sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc. Tiếng hô ấy như xé tan khói lửa chiến trường, truyền sức mạnh cho toàn đơn vị. Những người lính pháo binh lập tức lấy lại tinh thần, siết chặt tay súng, điều chỉnh nòng pháo và bắn trả quyết liệt. Hỏa lực của ta được khôi phục, góp phần giữ vững trận địa và hỗ trợ hiệu quả cho bộ binh tiến công.

Trận chiến vừa tạm dừng, đồng chí Nguyễn Viết Xuân đã đi khắp các khẩu đội để nắm bắt tình hình và động viên chiến sĩ. Đột nhiên, máy bay địch lại bất ngờ quay lại, nhả liên tiếp các loạt bom xuống trận địa của ta. Đồng chí bị thương nặng, gãy nát đùi bên phải, nhưng đã dũng cảm yêu cầu y tá cắt phần chân bị thương cho đỡ vướng, và căn dặn y tá không được cho mọi người biết; đồng thời tiếp tục theo dõi cuộc chiến đấu, biểu dương kịp thời các chiến sĩ lập công. Sau trận chiến đấu ác liệt, đồng chí Nguyễn Viết Xuân cảm thấy mình không qua khỏi nên đã chỉ định người thay thế mình tiếp tục chỉ huy trận địa, phân công chăm sóc các đồng đội bị thương, dặn dò kỹ càng mọi công tác trong đơn vị.

Nguyễn Viết Xuân đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Ông anh dũng hi sinh ngay trên trận địa, khi khi là Thiếu úy, Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Sư đoàn 325, Quân khu 4. Nhưng sự ra đi của ông không phải là kết thúc, mà chính là sự khởi đầu cho một huyền thoại.

Sau này, câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” đã trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu của quân đội Việt Nam. Nó không chỉ vang lên trong những năm tháng chiến tranh, mà còn được nhắc lại trong hòa bình như một lời nhắc nhở về lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm.

Câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân giúp chúng ta hiểu rằng: trong những thời khắc khốc liệt nhất của lịch sử, chính những con người bình thường lại làm nên những điều phi thường. Ông không phải là một vị tướng nổi tiếng, cũng không phải là một người có xuất thân đặc biệt, nhưng bằng lòng yêu nước và tinh thần quả cảm, ông đã viết nên một trang sử chói lọi.

Ngày nay, tên tuổi Nguyễn Viết Xuân được đặt cho nhiều con đường, trường học và đơn vị quân đội. Những tượng đài, những trang sách lịch sử vẫn luôn nhắc nhớ về ông - người chiến sĩ đã biến một câu nói thành bất tử, biến một khoảnh khắc thành vĩnh cửu.

Giữa dòng chảy của thời gian, câu chuyện ấy vẫn còn nguyên giá trị. Nó không chỉ kể về một con người, mà còn kể về cả một thế hệ - thế hệ đã sống, chiến đấu và hi sinh trong “thời hoa lửa”, để đổi lấy hòa bình cho đất nước hôm nay.


NGUYỄN VIẾT XUÂN – BẢN ANH HÙNG CA

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN VIẾT XUÂN – BẢN ANH HÙNG CA | Câu chuyện thời hoa lửa