Nguyễn Viết Xuân: Bản Hùng Ca Bất Tử Bên Mâm Pháo Cao Xạ
Nguyễn Viết Xuân: Bản Hùng Ca Bất Tử Bên Mâm Pháo Cao Xạ
Trong những năm tháng miền Bắc oằn mình dưới làn mưa bom bão đạn của giặc Mỹ, có một cái tên đã trở thành biểu tượng cho ý chí sắt đá và khí phách hiên ngang của quân chủng Phòng không - Không quân: Anh hùng Nguyễn Viết Xuân. Câu chuyện về anh không chỉ là một trang sử về lòng dũng cảm, mà còn là một bản hùng ca bất diệt về tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" được viết bằng máu và lửa tại vùng trời miền Tây Quảng Bình khốc liệt.
Vào những ngày cuối năm 1964, trận địa pháo của Đại đội 3 nơi Nguyễn Viết Xuân làm Chính trị viên nằm án ngữ tại vùng núi rừng hiểm trở, là mục tiêu trọng điểm mà không quân Mỹ điên cuồng đánh phá nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Giữa một buổi chiều định mệnh, từng tốp máy bay phản lực hiện đại của kẻ thù lồng lộn gầm rú, trút bom đạn xuống trận địa như muốn san phẳng tất cả. Giữa tiếng nổ xé lòng và khói súng mù mịt, Nguyễn Viết Xuân vẫn hiên ngang đứng trên bờ công sự, dùng tiếng hô dõng dạc của mình để chỉ huy và khích lệ tinh thần chiến đấu của đồng đội. Một mảnh đạn pháo nghiệt ngã đã bắn trúng đùi anh, làm gãy nát xương và máu tuôn chảy xối xả. Cơn đau thấu xương tủy ập đến, nhưng nhìn những đôi mắt lo âu của các pháo thủ trẻ, anh nén đau, ra lệnh cho người đồng chí của mình dùng dao cắt rời phần thịt còn dính để anh có thể tiếp tục chiến đấu mà không bị vướng víu.
Chính trong khoảnh khắc cận kề cái chết, khi đôi chân không còn đứng vững nhưng ý chí đã vươn cao đến đỉnh ngọn núi, Nguyễn Viết Xuân đã cất cao lời hô chấn động cả đất trời: "Nhắm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô ấy không chỉ là một mệnh lệnh quân sự khô khan, mà nó là tiếng thét của lòng căm thù, là niềm tin mãnh liệt vào chính nghĩa và sức mạnh của một dân tộc chưa bao giờ chịu cúi đầu. Lời hô ấy vang vọng qua những nòng pháo đang đỏ rực, truyền điện vào từng cánh tay nạp đạn, khiến cả trận địa như rực cháy một quyết tâm sắt đá. Quân thù kinh hoàng trước sự gan góc của những người chiến sĩ đang ngâm mình trong lửa, còn các thế hệ mai sau thì mãi khắc ghi một dáng đứng hiên ngang bên mâm pháo. Nguyễn Viết Xuân đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lời hô của anh đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, trở thành kim chỉ nam cho ý chí quật cường của quân và dân ta trong suốt hành trình giành lại độc lập, tự do cho dân tộc.



