Nguyễn Viết Xuân: Khẩu Lệnh Bất Tử Trên Tọa Độ Lửa
Nguyễn Viết Xuân: Khẩu Lệnh Bất Tử Trên Tọa Độ Lửa Hoàn Cảnh Chiến Đấu
Vào năm 1964, Đế quốc Mỹ bắt đầu mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc Việt Nam, tập trung đánh phá ác liệt vào các tuyến giao thông huyết mạch, trong đó có Quốc lộ 12A dẫn qua Ngã ba Khe Ve và các cửa khẩu như Cha Lo. Đây là “yết hầu” vận chuyển quân lương, vũ khí chi viện cho chiến trường miền Nam.
Đơn vị của Thiếu úy Nguyễn Viết Xuân – Chính trị viên Đại đội Pháo cao xạ 3 (pháo 37mm) – được giao nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho những đoàn xe, đoàn quân đang ngày đêm vượt qua khu vực Cha Lo ác liệt.
Giữa Làn Bom Đạn
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, không quân Mỹ huy động nhiều tốp máy bay đánh phá điên cuồng vào trận địa của Đại đội. Trận chiến diễn ra cực kỳ cam go:
Máy bay địch bay thấp, bắn phá dữ dội, nhằm tiêu diệt họng pháo và chặn đứng đoàn xe.
Trong vai trò Chính trị viên, Nguyễn Viết Xuân không chỉ chỉ huy mà còn trực tiếp lao vào giữa trận địa để động viên, củng cố ý chí chiến đấu cho từng khẩu đội.
Khẩu Lệnh Của Người Anh Hùng
Trong lúc đang xông pha giữa làn bom đạn để kiểm tra và chỉ đạo, một viên đạn 20mm từ máy bay địch đã bắn trúng, làm anh bị thương nặng, dập nát một chân (có tài liệu ghi là đùi). Anh gục xuống hầm, máu tuôn xối xả.
Mặc dù đau đớn đến tận cùng, ý chí chiến đấu của Nguyễn Viết Xuân không hề lay chuyển. Anh từ chối sự giúp đỡ của đồng đội và y tá vì không muốn làm xao nhãng việc chiến đấu.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, thay vì rên rỉ hay kêu gọi cứu chữa, anh đã dồn hết sức lực còn lại, lấy tay bịt vết thương và dùng giọng nói vang dội nhất để hô lớn, như một mệnh lệnh khắc sâu vào lịch sử:
“NHẰM THẲNG QUÂN THÙ! BẮN!”
Khẩu lệnh này đã lập tức truyền thêm sức mạnh và lòng căm thù cho cả đại đội. Các pháo thủ nén đau thương, dồn hỏa lực vào đội hình máy bay địch. Nhiều chiếc F-100 đã bị lưới lửa phòng không của đơn vị anh bắn rơi.
Sự Hy Sinh Vĩ Đại
Dù đã chiến đấu tới hơi thở cuối cùng, Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh ngay trên trận địa.
Tinh thần "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" của ông không chỉ giúp đơn vị hoàn thành nhiệm vụ bắn rơi máy bay, mà còn trở thành một khẩu hiệu động viên bất diệt, cổ vũ hàng vạn chiến sĩ, thanh niên xung phong, và bộ đội công binh trên toàn tuyến Trường Sơn. Tinh thần ấy là lời thề kiên quyết giữ đường, giữ cầu, và giữ an toàn cho công tác tải đạn, tải lương thực qua những điểm nóng như Ngã ba Khe Ve, đảm bảo chi viện kịp thời cho tiền tuyến lớn.
Ngày 1 tháng 1 năm 1967, Nguyễn Viết Xuân được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Ông là một trong những người đầu tiên được truy tặng danh hiệu cao quý này trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.


