Nguyễn Viết Xuân: Khí Phách Anh Hùng "Nhằm Thẳng Quân Thù Mà Bắn"
Người anh hùng lừng danh với khẩu hiệu "Nhằm thẳng quân thù, bắn!", ông đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng dù bị thương rất nặng tại vùng Chalo, Quảng Bình
Anh hùng Nguyễn Viết Xuân (1934-1964) sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại Vĩnh
Phúc, từ năm 7 tuổi đã phải đi ở kéo dài suốt 10 năm. Chính nỗi cơ cực của cuộc đời đi làm
thuê đã hun đúc trong anh một lòng căm thù giặc và ý chí cách mạng sâu sắc. Năm 18 tuổi, anh
dũng cảm vượt vùng tạm chiếm để đi bộ đội, bắt đầu hành trình từ một chiến sĩ bộ binh đến khi
trở thành chính trị viên đại đội pháo cao xạ lừng danh.
Sự kiện làm nên tên tuổi bất tử của Nguyễn Viết Xuân diễn ra vào ngày 18 tháng 11 năm 1964
tại vùng Chalo (Quảng Bình). Khi máy bay Mỹ liên tục oanh tạc vào trận địa pháo của đơn vị,
anh đã bất chấp nguy hiểm lao ra khỏi công sự để động viên từng khẩu đội. Giữa làn bom đạn
mù mịt, Nguyễn Viết Xuân đứng hiên ngang trên mâm pháo và hô vang khẩu lệnh: "Nhằm
thẳng quân thù, bắn!". Lời hô dõng dạc ấy không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu mà còn là lời hiệu
triệu, tiếp thêm sức mạnh khủng khiếp cho các chiến sĩ bắn rơi máy bay địch ngay tại chỗ.
Trong trận đánh ác liệt ấy, Nguyễn Viết Xuân đã bị thương rất nặng. Một mảnh bom đã làm gãy
nát đùi phải của anh. Khi y tá đến cấp cứu, anh đã yêu cầu y tá dùng kéo cắt nốt phần thịt dính
vào chân cho đỡ vướng để anh tiếp tục chỉ huy trận địa. Anh vẫn tỉnh táo để phân công người
thay thế và dặn dò các đồng chí về công tác phát triển Đảng trước khi hy sinh. Khẩu hiệu
"Nhằm thẳng quân thù, bắn" của anh sau này đã trở thành khẩu lệnh truyền thống của lực
lượng phòng không Việt Nam, thể hiện bản lĩnh của một thế hệ không biết run sợ trước bất cứ
hỏa lực hiện đại nào.



