Người có công giúp đỡ cách mạng

Nguyễn Viết Xuân - Một cuộc đời bắt đầu từ đất và kết thúc giữa lửa

Ninh Bình24/04/2026Hoàng Tuấn Khanh (11A10)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gió Lào thổi rát mặt. Trận địa pháo ven sông Gianh chìm trong một màu xám đục của khói và bụi. Xa xa, tiếng động cơ gầm rú xé toạc bầu trời Quảng Bình.

Nguyễn Viết Xuân đứng giữa trận địa, mắt nheo lại nhìn lên khoảng không đang rung chuyển. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, giữa tiếng bom đang dội xuống, ký ức lại chợt lặng lẽ trở về — như một dòng nước ngầm chảy ngược thời gian.

Ông đã từng là một cậu bé ở làng quê Vĩnh Phúc.

Những buổi sáng sương mù phủ kín cánh đồng, cậu bé Xuân chân đất chạy trên bờ ruộng, tay cầm chiếc que nhỏ, vừa đi vừa vạch những đường thẳng trên đất. Xa xa là tiếng mẹ gọi, làn khói bếp bay lên từ mái nhà tranh. Cuộc sống nghèo, nhưng yên bình — trước khi chiến tranh kéo đến.

Rồi một ngày, làng không còn yên nữa.

Tiếng súng.

Tiếng người chạy.

Những mái nhà cháy.

Cậu bé Xuân đứng lặng, bàn tay siết chặt. Lần đầu tiên, cậu hiểu rằng có những thứ phải giữ — bằng mọi giá.

Năm 18 tuổi, Xuân rời làng.

Không có những lời chia tay dài. Chỉ có cái nhìn của mẹ — vừa lo lắng, vừa kiên cường. Ông bước đi, mang theo trong lòng hình ảnh ruộng đồng và lời dặn không nói thành lời.

Trong quân ngũ, ông không nổi bật vì lời nói, mà vì hành động. Ông học nhanh, làm chắc, và luôn là người ở lại sau cùng khi công việc chưa xong.

Qua Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông trưởng thành. Không còn là chàng trai năm nào, mà là một người lính hiểu rõ cái giá của chiến thắng — và sự hy sinh.

“Anh Xuân, nghỉ một chút đi!”

Một giọng nói kéo ông trở lại hiện tại.

Nhưng ông lắc đầu. Trận địa trước mắt lại rung lên. Máy bay lao xuống.

“Vào vị trí!” ông hô.

Tiếng pháo nổ dồn dập. Đất đá tung lên. Một pháo thủ ngã xuống. Người khác chững lại.

Rồi — một tiếng nổ sát bên.

Nguyễn Viết Xuân khựng lại. Máu thấm đỏ áo. Cơn đau dội lên, nhưng không làm ông ngã. Ông bám vào khẩu pháo, ánh mắt vẫn sắc như cũ.

Trong tích tắc, ông thấy lại quê nhà.

Cánh đồng.

Mái nhà tranh.

Ánh mắt của mẹ ngày tiễn ông đi.

Nếu hôm nay lùi lại — thì tất cả những điều đó sẽ ra sao?

Khói bụi tan dần. Trận địa rối loạn. Những gương mặt trẻ bắt đầu dao động.

Không.

Không được.

Ông hít một hơi, dồn hết sức lực còn lại, giọng vang lên như dội từ sâu trong lồng ngực:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Câu nói ấy không chỉ là mệnh lệnh.

Đó là:

* lời của cậu bé từng chứng kiến quê hương bị tàn phá

* lời của người con rời mẹ để đi chiến đấu

* lời của người lính đã đi qua chiến tranh và hiểu rõ điều gì đang bị đe dọa

Một giây im lặng.

Rồi pháo lại nổ.

Nhịp bắn dồn dập trở lại. Những người lính siết chặt tay, ánh mắt không còn do dự. Trận địa sống lại, dữ dội hơn trước.

Giữa âm thanh ấy, Nguyễn Viết Xuân khẽ dựa vào bánh pháo. Hơi thở ông chậm dần. Nhưng ánh mắt vẫn hướng lên bầu trời — nơi những chiếc máy bay đang bị đẩy lùi.

Ông không còn nói nữa.

Nhưng cuộc đời ông — từ cánh đồng quê đến trận địa lửa — đã nói thay tất cả.

Nhiều năm sau, người ta vẫn nhắc đến ông.

Không chỉ vì một câu nói.

Mà vì cả một cuộc đời đã dẫn đến câu nói ấy.

Một cuộc đời bắt đầu từ đất

và kết thúc giữa lửa

nhưng để lại điều không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn