NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ, BẮN!”
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một người chiến sĩ pháo binh đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng quả cảm và tinh thần quyết chiến quyết thắng. Giữa mưa bom bão đạn, dù thân mình bị thương nặng, ông vẫn hiên ngang hô vang mệnh lệnh nổi tiếng: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”. Câu nói ấy đã trở thành khẩu hiệu thiêng liêng, tiếp thêm sức mạnh cho biết bao thế hệ chiến sĩ Việt Nam.
“Hơn sáu mươi năm đã trôi qua, nhưng mỗi lần nhắc đến anh Nguyễn Viết Xuân, tôi vẫn nghe trái tim mình rung lên như tiếng pháo năm nào.
Anh Xuân sinh năm 1933 tại Vĩnh Phúc, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Từ nhỏ, anh đã nổi tiếng là người gan dạ, cương trực và luôn thương yêu đồng đội. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ ác liệt, anh tình nguyện gia nhập quân đội, trở thành Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 pháo cao xạ.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, tại cao điểm Núi Thị thuộc tỉnh Quảng Bình, đơn vị của chúng tôi nhận nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường chiến lược. Máy bay Mỹ gầm rú trên bầu trời, liên tiếp bổ nhào ném bom xuống trận địa. Đất đá tung lên mù mịt, khói lửa phủ kín cả một vùng.
Trong lúc chỉ huy chiến đấu, anh Xuân bị mảnh bom xuyên qua đùi, máu chảy đầm đìa. Đồng đội vội chạy đến định đưa anh xuống hầm cứu chữa, nhưng anh gạt đi, nghiến chặt răng chịu đau. Với ánh mắt rực lửa, anh chống người đứng dậy, một tay giữ vết thương, một tay chỉ thẳng lên bầu trời và hô vang:
“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”
Tiếng hô ấy vang dội giữa chiến trường như một mệnh lệnh của non sông. Chúng tôi lập tức siết cò. Những khẩu pháo đồng loạt khai hỏa, tạo thành lưới lửa dày đặc. Một chiếc máy bay Mỹ trúng đạn, bốc cháy rồi lao xuống giữa tiếng reo hò của toàn đơn vị.
Anh Xuân ngã xuống không lâu sau đó, nhưng trên môi vẫn còn nở nụ cười mãn nguyện. Anh ra đi ở tuổi 31, để lại cho Tổ quốc một câu nói bất tử.
Sau chiến thắng, mỗi khi bước vào trận đánh mới, chúng tôi đều nhắc lại lời anh như một lời thề son sắt. Câu nói ấy không chỉ là khẩu lệnh chiến đấu, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và niềm tin tuyệt đối vào ngày toàn thắng.
Ngày nay, tên tuổi Nguyễn Viết Xuân được khắc ghi trong lịch sử dân tộc. Nhiều trường học, con đường mang tên ông. Nhưng với những người lính năm xưa như tôi, anh vẫn mãi là người đồng đội với đôi mắt sáng rực giữa khói bom, người đã truyền cho chúng tôi sức mạnh để vượt qua mọi gian khổ.
Mỗi lần nghe lại câu nói: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”, tôi lại thấy bóng dáng anh đứng hiên ngang giữa chiến trường năm ấy – bất khuất, oai hùng và sống mãi cùng non sông đất nước Việt Nam.”



