NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN” (1)
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi Tổ quốc chìm trong khói lửa, đã có biết bao con người bình dị trở thành những biểu tượng bất tử. Họ không cần những lời hoa mỹ, không cần những chiến công được phóng đại, mà chính hành động và tinh thần của họ đã trở thành lịch sử. Một trong những con người như thế là anh hùng Nguyễn Viết Xuân – người đã để lại một câu nói vang vọng mãi với thời gian: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”.
Sinh ra trong một gia đình nghèo, lớn lên trong hoàn cảnh đất nước bị chia cắt, Nguyễn Viết Xuân sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc. Khi đất nước cần, ông đã lên đường nhập ngũ, trở thành một chiến sĩ pháo binh. Trong quân đội, ông không phải là người nổi bật bởi lời nói, mà là bởi tinh thần chiến đấu kiên cường và ý chí không bao giờ lùi bước.
Chiến trường những năm kháng chiến chống Mỹ là nơi mà cái chết luôn rình rập. Những trận đánh diễn ra ác liệt, bom đạn dội xuống không ngừng. Trong một trận chiến, đơn vị của ông phải đối mặt với hỏa lực mạnh từ phía địch. Tình thế trở nên vô cùng nguy cấp khi pháo thủ bị thương, đội hình có nguy cơ bị gián đoạn.
Trong khoảnh khắc ấy, Nguyễn Viết Xuân đã đứng lên thay thế vị trí chiến đấu. Dù bản thân cũng bị thương, máu chảy, đau đớn, nhưng ông vẫn kiên cường bám trụ. Giữa làn đạn, giữa tiếng nổ vang trời, ông hô lớn một câu nói đã đi vào lịch sử: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”.
Đó không chỉ là một mệnh lệnh chiến đấu. Đó là lời hiệu triệu, là tiếng gọi của lòng yêu nước, là tinh thần không khuất phục trước kẻ thù. Câu nói ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội, giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi, tiếp tục chiến đấu.
Và rồi, trong trận chiến ấy, ông đã anh dũng hy sinh.
Nhưng điều đặc biệt là: ông ra đi, nhưng câu nói của ông vẫn còn ở lại. Nó không chỉ vang lên trên chiến trường năm ấy, mà còn vang vọng qua nhiều thế hệ. Nó trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu, của lòng dũng cảm và ý chí quyết thắng của quân và dân Việt Nam.
Câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân không chỉ là câu chuyện của một con người, mà là câu chuyện của cả một thế hệ – những con người sẵn sàng đặt Tổ quốc lên trên tất cả. Họ không sợ cái chết, bởi họ hiểu rằng: có những giá trị lớn hơn cả sự sống cá nhân.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng ta không còn phải cầm súng ra chiến trường. Nhưng tinh thần “nhằm thẳng mục tiêu mà tiến lên” vẫn còn nguyên giá trị. Trong học tập, trong công việc, trong cuộc sống – mỗi người đều cần có cho mình một “mục tiêu” và một “ý chí” như thế.
Có thể chúng ta không phải đối diện với bom đạn, nhưng chúng ta vẫn phải đối diện với thử thách, với khó khăn. Và chính lúc ấy, câu nói của Nguyễn Viết Xuân lại vang lên như một lời nhắc nhở: hãy kiên định, hãy dũng cảm, hãy tiến lên phía trước.
Có những con người không sống quá lâu, nhưng lại sống đủ để trở thành huyền thoại. Nguyễn Viết Xuân là một con người như thế. Ông đã biến một khoảnh khắc trong chiến tranh thành một giá trị sống vượt thời gian.
Và có lẽ, điều lớn nhất mà ông để lại không phải là chiến công, mà chính là tinh thần: tinh thần không lùi bước, tinh thần dám đối diện, và tinh thần chiến đấu đến cùng vì lý tưởng.
Đó chính là ngọn lửa của một thời hoa lửa – ngọn lửa sẽ không bao giờ tắt trong trái tim dân tộc Việt Nam.
NGUỒN TÀI LIỆU
Tư liệu lịch sử về Nguyễn Viết Xuân
Sách giáo khoa Lịch sử Việt Nam
Các bài viết báo chí chính thống



