NGUYỄN VIẾT XUÂN – “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” ]
![NGUYỄN VIẾT XUÂN – “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” ]](https://static.cauchuyenlichsu.tino.vn/media/media/60259baf124ea98ef0943ca79a6450b661197d97b816f3620bc7be23fce04ef3.jpg)
[ NGUYỄN VIẾT XUÂN – “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” ]
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1933 tại Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc. Xuất thân trong một gia đình nông dân, tuổi thơ của ông gắn liền với đồng ruộng và những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh.
Từ nhỏ, ông đã nổi tiếng là người gan dạ, cứng cỏi. Khi lớn lên, chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, người dân sống trong cảnh lầm than, Nguyễn Viết Xuân sớm nuôi trong mình một ý chí: phải cầm súng để bảo vệ đất nước.
Ông tham gia quân đội và trở thành một cán bộ pháo binh. Trong quân ngũ, ông không chỉ là người chỉ huy giỏi mà còn là người luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm.
Năm 1964, trong một trận chiến ác liệt chống lại không quân Mỹ, đơn vị pháo cao xạ của Nguyễn Viết Xuân nhận nhiệm vụ bảo vệ mục tiêu trọng yếu. Địch liên tục cho máy bay đến ném bom, bắn phá dữ dội nhằm phá hủy trận địa.
Giữa mưa bom bão đạn, trận địa rung chuyển dữ dội. Nhiều chiến sĩ bị thương, một số khẩu pháo bị hư hại. Tình hình trở nên cực kỳ nguy cấp.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Nguyễn Viết Xuân vẫn đứng vững giữa trận địa, trực tiếp chỉ huy chiến đấu. Ông không hề lùi bước, không hề do dự.
Bất chấp nguy hiểm, ông hô lớn khẩu lệnh đã đi vào lịch sử:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Tiếng hô ấy như một mệnh lệnh, một lời hiệu triệu, thổi bùng tinh thần chiến đấu của toàn đơn vị. Các pháo thủ lập tức siết chặt tay cò, bắn trả quyết liệt vào đội hình máy bay địch.
Trong lúc chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng. Nhưng ông vẫn không rời vị trí, tiếp tục chỉ huy cho đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời.
Sự kiên cường và tinh thần bất khuất của ông đã góp phần giúp đơn vị giữ vững trận địa, bắn trả hiệu quả, bảo vệ mục tiêu quan trọng.
Ông anh dũng hy sinh, để lại phía sau một câu nói bất tử.
Sau này, câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” không chỉ là khẩu lệnh chiến đấu, mà còn trở thành biểu tượng cho ý chí kiên cường, tinh thần quyết chiến quyết thắng của quân và dân Việt Nam trong những năm tháng “hoa lửa”.
Nguyễn Viết Xuân đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên của ông được đặt cho nhiều con đường, trường học – như một cách để các thế hệ sau luôn ghi nhớ về một người anh hùng đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.
Ngày hôm nay, khi sống trong hòa bình, chúng ta càng hiểu rằng:
có những câu nói được cất lên giữa chiến trường – nhưng âm vang của nó còn mãi với thời gian.



