NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”

Có những câu nói chỉ vang lên trong một khoảnh khắc, nhưng lại sống mãi với thời gian.
Có những con người chỉ sống một cuộc đời bình dị, nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã trở thành những người lính kiên cường.
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, có một người chiến sĩ như thế.
Đó là Nguyễn Viết Xuân.

Từ người thanh niên quê hương đến người chiến sĩ
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc.
Tuổi thơ của ông gắn với những năm đất nước còn nhiều biến động. Khi trưởng thành, ông tham gia quân đội và trở thành một người cán bộ, chiến sĩ luôn tận tụy với nhiệm vụ.
Trong những năm tháng chiến tranh, Nguyễn Viết Xuân cùng đồng đội làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ quê hương.
Ông được đồng đội biết đến là người có tinh thần trách nhiệm, luôn gần gũi, động viên anh em trong đơn vị.
Trận chiến giữa bầu trời
Năm 1964, chiến tranh ngày càng ác liệt.
Đơn vị của Nguyễn Viết Xuân được giao nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ vùng trời miền Bắc.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận chiến tại khu vực miền Tây Quảng Bình, máy bay đối phương tiến công dữ dội.
Bom đạn liên tục trút xuống trận địa.
Giữa hoàn cảnh nguy hiểm, Nguyễn Viết Xuân vẫn bình tĩnh chỉ huy, động viên các chiến sĩ giữ vững vị trí chiến đấu.
Trong trận chiến ấy, ông bị thương nặng.
Đồng đội muốn đưa ông ra khỏi vị trí chiến đấu để cấp cứu.
Nhưng Nguyễn Viết Xuân vẫn hướng về trận địa, động viên các chiến sĩ tiếp tục chiến đấu.
Và trong thời khắc quyết liệt ấy, lời hô của ông vang lên:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Câu nói ấy không chỉ là một mệnh lệnh.
Đó còn là lời động viên tinh thần chiến đấu của người chỉ huy dành cho đồng đội trong thời khắc cam go nhất.
Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh ngày 18 tháng 11 năm 1964.
Ông mới 30 tuổi.
Một câu nói sống mãi

Sau khi Nguyễn Viết Xuân hy sinh, câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” được nhắc lại rộng rãi trong quân đội và trở thành một biểu tượng về tinh thần chiến đấu kiên cường của người lính Việt Nam.
Năm 1967, Nguyễn Viết Xuân được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng có lẽ, điều còn lại lâu dài nhất không chỉ là danh hiệu.
Đó là hình ảnh một người chiến sĩ đã đặt nhiệm vụ, đồng đội và Tổ quốc lên trên sự an nguy của bản thân.
Lời nhắn gửi từ “thời hoa lửa”
Ngày hôm nay, chúng ta không còn nghe tiếng bom đạn trên bầu trời.
Các bạn học sinh được đến trường, được học tập, vui chơi và theo đuổi những ước mơ của mình.
Những điều tưởng như rất bình thường ấy lại là điều mà biết bao thế hệ cha anh đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ và sự hy sinh.
Câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân vì thế không chỉ thuộc về quá khứ.
Nó đặt ra một câu hỏi cho tuổi trẻ hôm nay:
Khi được sống trong hòa bình, chúng ta sẽ làm gì để xứng đáng với những người đã hy sinh?
Có thể chúng ta không cần làm những điều lớn lao.
Đó có thể là học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, biết yêu thương, đoàn kết, giúp đỡ người khác và biết trân trọng hòa bình.
Bởi lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến công.
Lịch sử còn được viết bằng những con người đã sống hết mình cho đất nước.
Nguyễn Viết Xuân đã để lại một câu nói giữa thời hoa lửa.
Và hơn nửa thế kỷ sau, câu nói ấy vẫn nhắc chúng ta về một thế hệ đã sống với tất cả lòng dũng cảm của tuổi trẻ.
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Một câu nói của chiến tranh.
Nhưng bài học về lòng dũng cảm, trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc thì vẫn còn nguyên giá trị trong thời bình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



