Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Nguyễn Viết Xuân - Nhằm thẳng quân thù mà bắn

Giữa những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bầu trời miền Bắc ngày đêm rền vang tiếng máy bay địch. Mỗi trận không kích đều mang theo bom đạn hòng khuất phục ý chí của dân tộc Việt Nam. Nhưng trên những trận địa phòng không, những người lính vẫn hiên ngang đứng vững. Trong số đó có một người con của quê hương Vĩnh Phúc – Nguyễn Viết Xuân.

Đắk Lắk01/07/2026Vũ Văn Hùng (xã Pơng Drang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Viết Xuân - Nhằm thẳng quân thù mà bắn

Giữa những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bầu trời miền Bắc ngày đêm rền vang tiếng máy bay địch. Mỗi trận không kích đều mang theo bom đạn hòng khuất phục ý chí của dân tộc Việt Nam.

Nhưng trên những trận địa phòng không, những người lính vẫn hiên ngang đứng vững.

Trong số đó có một người con của quê hương Vĩnh Phúc – Nguyễn Viết Xuân.

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, Nguyễn Viết Xuân lớn lên cùng những cánh đồng lúa và những dòng sông quê hương. Khi đất nước bị chiến tranh tàn phá, anh tình nguyện lên đường nhập ngũ với mong muốn góp phần bảo vệ bầu trời Tổ quốc.

Trong quân đội, Nguyễn Viết Xuân là một cán bộ gương mẫu. Anh luôn gần gũi đồng đội, tận tụy trong công việc và nổi tiếng bởi sự gan dạ, bình tĩnh trong mọi tình huống.

Cuối năm 1964, chiến tranh ngày càng ác liệt.

Trong một trận đánh lớn, máy bay Mỹ ồ ạt lao vào oanh tạc trận địa phòng không của ta.

Bom nổ liên hồi.

Đất đá tung mù mịt.

Khói lửa phủ kín cả khoảng trời.

Khẩu pháo của đơn vị vẫn kiên cường nhả đạn.

Đúng lúc ấy, một loạt bom rơi rất gần trận địa.

Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng.

Máu thấm đỏ màu áo lính.

Nhưng anh vẫn cố gượng dậy.

Nhìn thấy một số chiến sĩ còn trẻ có phần dao động trước mưa bom bão đạn, anh dùng hết sức lực còn lại, hướng về đồng đội và hô vang một câu nói đã đi vào lịch sử:

"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Tiếng hô ấy vang lên giữa tiếng bom rền.

Như một mệnh lệnh.

Như một lời hiệu triệu.

Như ngọn lửa tiếp thêm sức mạnh cho cả đơn vị.

Các chiến sĩ lập tức siết chặt tay súng, bình tĩnh ngắm bắn.

Những loạt đạn phòng không liên tiếp xé toạc bầu trời.

Máy bay địch buộc phải rút lui.

Trận địa được giữ vững.

Nhưng Nguyễn Viết Xuân đã mãi mãi nằm lại nơi anh từng chiến đấu.

Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại cho đồng đội một câu nói bất hủ và một tấm gương sáng về lòng quả cảm.

Sau chiến tranh, câu khẩu lệnh "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" được nhiều thế hệ chiến sĩ nhắc lại như biểu tượng của ý chí kiên cường, tinh thần quyết chiến quyết thắng và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc.

Ngày nay, nhiều trường học, đường phố và công trình trên khắp đất nước mang tên Nguyễn Viết Xuân để tưởng nhớ người anh hùng đã dùng chính cuộc đời mình viết nên một bản anh hùng ca bất diệt.

Ý nghĩa câu chuyện

Nguyễn Viết Xuân là hình ảnh tiêu biểu của người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Trong hoàn cảnh hiểm nghèo, anh vẫn đặt nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc lên trên bản thân, truyền niềm tin và ý chí chiến đấu cho đồng đội. Câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" đã trở thành khẩu lệnh mang ý nghĩa lịch sử, thể hiện tinh thần dũng cảm và quyết tâm bảo vệ độc lập, chủ quyền của dân tộc.

Thông điệp

"Có những lời nói chỉ vang lên trong khoảnh khắc, nhưng sống mãi cùng lịch sử. Câu hô 'Nhằm thẳng quân thù mà bắn!' của Nguyễn Viết Xuân không chỉ là mệnh lệnh trên chiến trường, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và niềm tin sắt son vào chiến thắng của dân tộc Việt Nam."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn