NGUYỄN VIẾT XUÂN – NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN
Tác giả : Bùi Ngọc Linh
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có một người lính đã trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường qua một câu nói được truyền lại cho nhiều thế hệ: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”. Đó là Nguyễn Viết Xuân – người chiến sĩ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho quê hương và trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu của thời hoa lửa.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Tuổi thơ của ông gắn với những năm đất nước còn chịu nhiều áp bức, cuộc sống của người dân vô cùng khó khăn. Khi trưởng thành, Nguyễn Viết Xuân tham gia cách mạng và trở thành người lính trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Từ một người thanh niên bình dị, ông từng bước trưởng thành trong môi trường quân đội, trải qua những năm tháng chiến đấu và rèn luyện đầy gian khổ.
Những năm đầu thập niên 1960, chiến tranh ngày càng diễn biến phức tạp. Miền Bắc vừa xây dựng cuộc sống mới, vừa phải đối mặt với các cuộc đánh phá bằng không quân. Trong hoàn cảnh ấy, những người lính phòng không phải thường xuyên làm nhiệm vụ giữa những trận bom và tiếng máy bay.
Nguyễn Viết Xuân khi ấy là Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 88, Quân khu 4. Đơn vị của ông hoạt động trên địa bàn Quân khu 4, nơi thường xuyên phải đối mặt với các cuộc không kích.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận chiến đấu tại khu vực Cha Lo, Quảng Bình, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân phải đối mặt với máy bay Mỹ. Trận chiến diễn ra căng thẳng. Trong lúc chỉ huy và động viên bộ đội chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng.
Dù bị thương, ông vẫn cố gắng động viên các chiến sĩ tiếp tục chiến đấu.
Trong thời khắc ấy, câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” được truyền lại như lời động viên cuối cùng của người chính trị viên đối với đồng đội.
Sau trận chiến, Nguyễn Viết Xuân hy sinh.
Ông ra đi khi mới 30 tuổi.
Ba mươi tuổi – một tuổi đời vẫn còn rất trẻ. Phía trước đáng lẽ là những năm tháng bình yên, là gia đình, là những dự định còn dang dở. Nhưng chiến tranh đã khiến tuổi trẻ của Nguyễn Viết Xuân và rất nhiều người cùng thế hệ gắn với những trận chiến và nhiệm vụ nơi chiến trường.
Câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân nhanh chóng được lan truyền trong quân đội và nhân dân. Câu nói của ông trở thành một khẩu hiệu cổ vũ tinh thần chiến đấu, thể hiện ý chí quyết tâm bảo vệ bầu trời và quê hương.
Nhưng phía sau câu nói mạnh mẽ ấy vẫn là câu chuyện về một con người.
Một người lính đã từng có tuổi trẻ.
Một người con có quê hương.
Một người chồng, người cha, người đồng đội.
Và trên chiến trường, ông đã lựa chọn hoàn thành nhiệm vụ của mình cho đến những giây phút cuối cùng.
Đó chính là một phần của thời hoa lửa – thời đại mà biết bao thanh niên Việt Nam đã rời mái nhà, khoác lên mình màu áo lính và bước vào cuộc chiến. Họ mang theo những điều rất bình dị: một bức ảnh gia đình, một lá thư của mẹ, một lời hẹn ngày trở về. Nhưng không phải ai cũng có cơ hội trở lại.
Nguyễn Viết Xuân là một trong những người đã gửi lại tuổi trẻ của mình cho đất nước.
Nếu gọi thế hệ ấy là những “bông hoa đỏ”, thì Nguyễn Viết Xuân là một trong những bông hoa đã nở giữa những ngày tháng khốc liệt nhất. Màu đỏ ấy không chỉ gợi nhắc về chiến tranh và sự hy sinh, mà còn tượng trưng cho lòng dũng cảm, ý chí và tinh thần trách nhiệm của một thế hệ.
Ngày nay, câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” đã trở thành một phần ký ức của thời chiến. Nhưng khi nhìn lại câu chuyện ấy từ cuộc sống hòa bình hôm nay, chúng ta cần nhớ rằng đằng sau một câu nói lịch sử là một con người bằng xương bằng thịt, một tuổi trẻ đã dừng lại giữa chiến trường.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Những nơi từng vang tiếng bom đạn nay đã có những con đường, trường học và cuộc sống bình yên. Những người trẻ hôm nay không phải cầm súng ra trận như thế hệ của Nguyễn Viết Xuân. “Trận chiến” của chúng ta là học tập, lao động, sáng tạo và xây dựng đất nước.
Nhưng tinh thần trách nhiệm mà ông để lại vẫn còn nguyên giá trị.
Đó là tinh thần không bỏ cuộc trước khó khăn.
Là sự bình tĩnh khi đứng trước thử thách.
Là biết đặt trách nhiệm chung lên trên lợi ích của riêng mình.
Và quan trọng hơn, đó là biết trân trọng hòa bình mà các thế hệ trước đã phải đánh đổi rất nhiều mới có được.
Nguyễn Viết Xuân đã không thể nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn thống nhất. Ông cũng không có cơ hội chứng kiến những đổi thay của quê hương sau chiến tranh. Nhưng tên tuổi ông vẫn được nhắc lại trong lịch sử, trong những câu chuyện về người lính và trong ký ức của nhiều thế hệ.
Từ một người thanh niên Vĩnh Phúc đến người chiến sĩ trên chiến trường Quân khu 4, cuộc đời Nguyễn Viết Xuân tuy ngắn ngủi nhưng để lại một dấu ấn sâu đậm.
Thời hoa lửa đã khép lại, nhưng những “bông hoa đỏ” của thế hệ ấy vẫn còn sống trong ký ức dân tộc. Và giữa những câu chuyện ấy, Nguyễn Viết Xuân vẫn được nhớ đến với hình ảnh một người lính trẻ đã đứng vững giữa bom đạn, để lại lời nói đầy khí phách: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”.



