Nguyễn Viết Xuân- Sống bám đá, chết hóa đá thành bất tử
Câu chuyện kể về cuộc đời Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân – người chiến sĩ kiên cường đã hiến dâng trọn tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Giữa mưa bom bão đạn, dù bị thương nặng, ông vẫn hiên ngang hô vang khẩu lệnh bất hủ: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Câu nói ấy đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí quật cường và tinh thần quyết chiến quyết thắng của quân và dân Việt Nam. Qua câu chuyện, tác phẩm ca ngợi sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh, đồ
Sống bám đá, chết hóa đá thành bất tử
Có những con người đã đi qua cuộc đời chỉ trong vài chục năm ngắn ngủi, nhưng tên tuổi của họ lại sống mãi cùng non sông. Họ không để lại của cải, cũng chẳng kịp hưởng những mùa xuân hòa bình. Điều họ để lại là một ngọn lửa yêu nước cháy bỏng, thắp sáng lòng tự hào dân tộc qua nhiều thế hệ. Anh hùng Nguyễn Viết Xuân là một con người như thế.
Sinh ra trên mảnh đất Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc giàu truyền thống cách mạng, Nguyễn Viết Xuân lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Tuổi thơ của anh gắn liền với cảnh quê hương bị giặc ngoại xâm giày xéo, chứng kiến bao người dân vô tội phải chịu cảnh ly tán, mất mát. Chính những đau thương ấy đã nuôi dưỡng trong trái tim người thanh niên trẻ một khát vọng mãnh liệt: cầm súng bảo vệ Tổ quốc.
Khi vừa tròn tuổi thanh niên, anh tình nguyện nhập ngũ. Trong quân đội, Nguyễn Viết Xuân nổi tiếng là người gan dạ, mưu trí và luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ khó khăn. Đồng đội nhớ về anh như một người chỉ huy gần gũi, luôn sẵn sàng nhường phần gian khổ về mình và động viên anh em bằng tinh thần lạc quan giữa những ngày chiến đấu ác liệt.
Năm 1964, trên chiến trường Quảng Bình, đơn vị của anh phải đối đầu với những trận oanh kích dữ dội của không quân Mỹ. Bom đạn cày xới mặt đất, khói lửa bao trùm khắp trận địa. Tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời, đất đá tung lên mù mịt. Những khẩu pháo phòng không vẫn kiên cường nhả đạn, nhưng sức ép của bom khiến nhiều chiến sĩ bị thương.
Giữa thời khắc sinh tử ấy, Nguyễn Viết Xuân vẫn bình tĩnh bám sát trận địa. Mặc cho mảnh đạn đã găm vào người, máu thấm đỏ màu áo lính, anh vẫn hướng ánh mắt về phía những chiếc máy bay đang lao tới. Bằng tất cả sức lực còn lại, anh cất cao tiếng hô vang dội giữa khói lửa:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Tiếng hô ấy không chỉ là một mệnh lệnh chiến đấu. Đó còn là lời hiệu triệu của lòng yêu nước, của ý chí quyết chiến quyết thắng, tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị. Những người lính như được truyền thêm nghị lực, tiếp tục siết chặt tay súng, bắn trả quyết liệt, bảo vệ trận địa đến cùng. Ít phút sau, Nguyễn Viết Xuân anh dũng hy sinh.
Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng câu nói bất hủ của anh đã vượt qua ranh giới của thời gian. Từ chiến hào năm ấy, khẩu lệnh "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" đã trở thành biểu tượng của bản lĩnh Việt Nam, được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác như một lời nhắc nhở về tinh thần bất khuất của dân tộc.
Chiến tranh đã lùi xa. Những hố bom ngày nào đã phủ đầy màu xanh của sự sống. Tiếng súng năm xưa đã nhường chỗ cho tiếng cười của trẻ thơ trên những cánh đồng yên bình. Thế nhưng, mỗi khi nhắc đến Nguyễn Viết Xuân, người ta vẫn nhớ đến hình ảnh một người chiến sĩ hiên ngang giữa mưa bom bão đạn, lấy chính sinh mạng mình để bảo vệ Tổ quốc.
Anh không sống để nhìn thấy ngày đất nước thống nhất, nhưng chính sự hy sinh của anh và biết bao người lính khác đã góp phần làm nên mùa xuân đại thắng năm 1975. Máu của các anh đã hòa vào đất mẹ, để hôm nay những thế hệ sau được lớn lên trong hòa bình, được học tập, lao động và xây dựng đất nước. Có người từng nói, anh hùng là người làm nên những điều phi thường. Nhưng Nguyễn Viết Xuân cho chúng ta hiểu một điều giản dị hơn: anh hùng là người biết đặt Tổ quốc lên trên chính bản thân mình.
Hơn sáu mươi năm đã trôi qua, tiếng hô "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" vẫn vang vọng trong lịch sử dân tộc như một khúc tráng ca bất diệt. Đó không chỉ là khẩu lệnh của một trận đánh, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và khát vọng độc lập của dân tộc Việt Nam.
Những người như Nguyễn Viết Xuân đã biến tuổi thanh xuân của mình thành ánh lửa bất diệt, soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau. Họ đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ, để tên tuổi mãi khắc ghi trong lịch sử như những vì sao không bao giờ tắt trên bầu trời Tổ quốc.



