NGUYỄN VIẾT XUÂN: TIẾNG HÔ GIỮA LỬA ĐẠN
Câu chuyện tái hiện một trận đánh ác liệt năm 1964 qua lời kể của một chiến sĩ trong đơn vị. Giữa mưa bom bão đạn của quân Mỹ, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân đã bình tĩnh chỉ huy, động viên đồng đội giữ vững trận địa. Khi tình thế trở nên nguy cấp, tiếng hô "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" của anh đã tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị. Dù anh anh dũng hy sinh, tinh thần chiến đấu mà anh để lại vẫn sống mãi trong lòng các thế hệ chiến sĩ.
Mỗi lần nhớ về những năm tháng chiến tranh, hình ảnh anh Nguyễn Viết Xuân lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi.
Đó là cuối năm 1964, đơn vị chúng tôi đóng quân tại một trận địa phòng không ở miền Bắc. Những ngày ấy, máy bay Mỹ liên tục đánh phá. Tiếng còi báo động vang lên gần như mỗi ngày.
Buổi sáng hôm đó, bầu trời trong xanh khác thường.
Anh Xuân đứng trước trận địa quan sát thật lâu rồi nói:
"Hôm nay có thể chúng sẽ đến đông đấy các đồng chí."
Mọi người nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.
Khoảng gần trưa, tiếng động cơ phản lực bắt đầu xuất hiện từ phía xa.
Một chiến sĩ trẻ bên cạnh tôi lo lắng:
"Chúng đến rồi!"
Chỉ ít phút sau, hàng loạt máy bay Mỹ lao tới.
Tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất.
Đất đá tung lên mù mịt.
Một số công sự bị hư hỏng nặng.
Dù vậy, anh Xuân vẫn bình tĩnh chạy từ trận địa này sang trận địa khác để động viên bộ đội.
"Giữ vững vị trí!"
"Không được rời trận địa!"
Tiếng anh vang lên giữa khói lửa.
Đợt tấn công thứ hai còn dữ dội hơn.
Máy bay địch liên tục bổ nhào.
Đạn pháo từ trên không trút xuống như mưa.
Một chiến sĩ trẻ lần đầu ra trận bắt đầu run tay.
Anh Xuân lập tức chạy tới.
Đặt tay lên vai người lính trẻ, anh nói:
"Đừng sợ! Sau lưng chúng ta là quê hương, là gia đình."
Lời nói ấy khiến người chiến sĩ lấy lại bình tĩnh.
Cuộc chiến tiếp tục kéo dài.
Bất ngờ một quả bom phát nổ rất gần vị trí chỉ huy.
Nguyễn Viết Xuân bị thương.
Máu thấm đỏ một bên áo.
Chúng tôi vội chạy đến:
"Anh Xuân bị thương rồi! Mau xuống hầm thôi!"
Nhưng anh lắc đầu.
"Tôi còn chỉ huy được."
Nói rồi anh tiếp tục quan sát mục tiêu.
Ngay lúc ấy, một tốp máy bay khác lại lao tới.
Khoảng cách ngày càng gần.
Toàn bộ trận địa bước vào thời khắc quyết định.
Giữa tiếng động cơ gầm rú, anh Nguyễn Viết Xuân đứng bật dậy.
Giọng anh vang lên đầy mạnh mẽ:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Tiếng hô ấy vang khắp trận địa.
Từng chiến sĩ như được tiếp thêm sức mạnh.
Những khẩu pháo đồng loạt khai hỏa.
Đạn phòng không tạo thành những vệt sáng rực trên bầu trời.
Một chiếc máy bay trúng đạn, bốc cháy rồi lao xuống phía xa.
Tiếng reo hò vang lên khắp đơn vị.
Nhưng cũng trong khoảnh khắc ấy, anh Xuân bị thương nặng hơn.
Dù vậy, trên môi anh vẫn nở nụ cười.
Anh nhìn mọi người rồi nói khẽ:
"Các đồng chí... tiếp tục chiến đấu..."
Đó là những lời cuối cùng của anh.
Trận địa hôm ấy được giữ vững.
Nhiều máy bay địch bị bắn hạ.
Chiến thắng ấy có công lao rất lớn của Nguyễn Viết Xuân.
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua nhưng mỗi lần nhắc đến anh, tôi vẫn nhớ như in tiếng hô vang dội giữa khói lửa năm nào.
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Tiếng hô ấy không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu mà còn là biểu tượng cho ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến gian khổ.



