NGUYỄN VIẾT XUÂN VÀ TIẾNG HÔ TRUYỀN LỬA CHO TRĂM TRẬN ĐÁNH (1)
"Giữa mưa bom bão đạn của giặc Mỹ, một khẩu lệnh đanh thép đã vang lên, trở thành lẽ sống của cả một thế hệ anh hùng: 'Nhằm thẳng quân thù mà bắn!'. Người anh hùng Nguyễn Viết Xuân ngã xuống ở tuổi 31, nhưng tinh thần rực lửa của anh đã vượt dải Trường Sơn, truyền lửa chiến đấu kiên cường cho quân dân khắp các chiến trường miền Trung và Bình Thuận."
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc, có những con người mà tên tuổi của họ đã hóa thành biểu tượng cho ý chí sắt đá, không bao giờ khuất phục trước bạo tàn. Người chiến sĩ pháo cao xạ Nguyễn Viết Xuân (sinh năm 1933) chính là một biểu tượng như thế.
Dù hy sinh trên bầu trời Quảng Bình nắng gió, nhưng khí phách của anh đã nhanh chóng vượt qua những ranh giới địa lý, trở thành "liều thuốc tinh thần" vô giá, tiếp thêm sức mạnh cho quân và dân các tỉnh duyên hải miền Trung, đặc biệt là chiến trường Bình Thuận đang trong giai đoạn đối đầu gay gắt với các chiến thuật "bằng trực thăng vận", "thiết xa vận" của Mỹ - Ngụy.
Khẩu lệnh bất tử giữa trận địa
Tháng 11 năm 1964, đế quốc Mỹ điên cuồng mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc bằng không quân. Ngày 18 tháng 11 năm 1964, đơn vị pháo cao xạ của Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân được lệnh bảo vệ vùng trời miền Tây Quảng Bình.
Hàng chục máy bay phản lực hiện đại của Mỹ lao xuống trút bom như trút nước hòng hủy diệt trận địa. Tiếng gầm rú của động cơ phản lực, tiếng bom nổ rung chuyển đất trời. Trong loạt bom đầu tiên, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng, một chân của anh bị nát gãy.
Đau đớn tột cùng, nhưng để đồng đội không bị phân tâm và giữ vững trận địa, anh đã yêu cầu y tá cắt bỏ phần chân bị thương của mình để tiện chỉ huy. Khi thấy các pháo thủ có phần bị dao động trước làn mưa bom dữ dội, Nguyễn Viết Xuân đã dùng chút sức lực cuối cùng, đứng thẳng người trên mâm pháo, tay cầm cờ chỉ huy và dõng dạc hô lớn:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Tiếng hô như sấm truyền giữa bầu trời lửa đạn đã xua tan mọi nỗi sợ hãi. Các khẩu đội pháo đồng loạt nhả đạn, bắn cháy máy bay Mỹ. Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên mâm pháo ở tuổi 31, khi chiến thắng vừa khép lại.
Luồng sinh khí mới cho chiến trường Bình Thuận
Tin tức về sự hy sinh oanh liệt và khẩu lệnh bất tử của Nguyễn Viết Xuân nhanh chóng lan truyền khắp các chiến trường cả nước. Tại Bình Thuận – nơi quân dân ta đang ngày đêm đối mặt với những đợt càn quét gắt gao của lính thủy đánh bộ Mỹ và quân đội Sài Gòn, tinh thần Nguyễn Viết Xuân đã trở thành một làn sóng thi đua mạnh mẽ.
· Trên các trận địa phòng không của bộ đội địa phương Bình Thuận, khẩu hiệu "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" được kẻ bằng sơn đỏ lên thân pháo, lên vách hầm công sự.
· Những chiến sĩ du kích Hàm Thuận, Bắc Bình, Tánh Linh dẫu vũ khí còn thô sơ nhưng mỗi khi giáp mặt với trực thăng "bốc dỡ" hay xe bọc thép M113 của địch, họ lại nhắc nhau lời thề của Nguyễn Viết Xuân để giữ vững tay súng, bình tĩnh chờ địch vào thật gần rồi mới nổ súng tiêu diệt.
· Tinh thần ấy đã góp phần làm nên những chiến công vang dội của quân dân Bình Thuận trong việc bắn rơi máy bay, bẻ gãy các đợt càn quét, giữ vững vùng căn cứ kháng chiến.



