NGUYỄN XUÂN LỰC – NGƯỜI CHỈ HUY GAN DẠ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG BÌNH – TRỊ – THIÊN
Nguyễn Xuân Lực, sinh năm 1926, quê xã Song Lộc, huyện Can Lộc, Hà Tĩnh, nhập ngũ tháng 1-1948 và chiến đấu trong đội hình Đại đoàn 325. Ông tham gia hơn 30 trận đánh, nổi bật với tinh thần dũng cảm và khả năng chỉ huy linh hoạt. Trong trận Thanh Hương năm 1951, dù bị hai viên đạn xuyên qua người, ông vẫn tiếp tục chiến đấu. Năm 1953 tại Sơn Tùng, ông trực tiếp dùng bộc phá phá hàng rào, dù bị thương vẫn dẫn đầu bộ đội đánh chiếm lô cốt. Đầu năm 1954, có trận chỉ với bảy chiến sĩ, ông vẫn tổ chức chiến đấu nhiều giờ và buộc lực lượng đối phương phải rút lui. Năm 1956, Nguyễn Xuân Lực được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, chiến trường Bình – Trị – Thiên là một trong những địa bàn vô cùng gian khổ và ác liệt. Giữa những cuộc càn quét liên tiếp, nhiều cán bộ, chiến sĩ đã kiên cường bám đất, bám dân, chiến đấu bảo vệ cơ sở cách mạng. Nguyễn Xuân Lực là một trong những người lính tiêu biểu của những năm tháng ấy.
Ông sinh năm 1926, quê tại xã Song Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Tháng 1-1948, Nguyễn Xuân Lực nhập ngũ, chiến đấu trong đội hình Đại đoàn 325. Từ một người chiến sĩ, qua thực tiễn chiến trường, ông từng bước trưởng thành thành cán bộ chỉ huy.
Trong những năm chiến đấu tại Bình – Trị – Thiên và miền Tây, Nguyễn Xuân Lực tham gia hơn 30 trận đánh lớn nhỏ, nhiều lần đối mặt với những tình huống đặc biệt nguy hiểm nhưng vẫn thể hiện sự gan dạ, bình tĩnh và linh hoạt.
Trúng hai viên đạn vẫn tiếp tục chiến đấu
Đầu năm 1951, trong trận chống càn tại Thanh Hương, Nguyễn Xuân Lực cùng đồng đội phải đối mặt với một cuộc tiến công quyết liệt.
Giữa trận đánh, ông bị hai viên đạn bắn xuyên qua người.
Vết thương nặng không khiến người chiến sĩ rời khỏi vị trí. Nguyễn Xuân Lực vẫn tiếp tục chiến đấu và bắt sống một đối phương.
Tinh thần ấy trở thành sự cổ vũ đối với những người lính đang chiến đấu bên cạnh ông: khi trận địa còn cần người, người chiến sĩ vẫn quyết tâm đứng vững.
Đánh thẳng vào giữa đội hình đối phương
Tại chiến khu Dương Hòa, đơn vị Nguyễn Xuân Lực làm nhiệm vụ ngăn chặn cuộc càn quét của hai tiểu đoàn đối phương.
Trước lực lượng đông, nếu chỉ giữ thế phòng ngự, đơn vị có thể rơi vào tình thế bất lợi.
Nguyễn Xuân Lực đã lựa chọn cách đánh quyết liệt.
Ông dẫn đầu tổ chiến đấu đánh thẳng vào giữa đội hình đối phương, gây rối loạn thế tiến công và tạo thời cơ để toàn đơn vị tổ chức phản kích.
Cuộc càn quét bị phá vỡ.
Hành động ấy cho thấy phẩm chất ngày càng rõ nét của Nguyễn Xuân Lực: không chỉ dũng cảm trong chiến đấu mà còn biết chủ động lựa chọn thời cơ và tổ chức lực lượng trong những tình huống khó khăn.
Một ngày đêm giữ Thanh Hương
Tháng 9-1952, Nguyễn Xuân Lực một lần nữa chiến đấu tại Thanh Hương.
Lúc này, ông đã đảm nhiệm vai trò chỉ huy trung đội.
Trận đánh kéo dài suốt một ngày đêm. Đối phương liên tục tổ chức các đợt phản kích nhằm phá vỡ trận địa của quân ta.
Nguyễn Xuân Lực vẫn kiên trì chỉ huy trung đội bám trụ, liên tiếp đánh lui các đợt tiến công và tiêu diệt hàng chục đối phương.
Không chỉ giữ vững hướng chiến đấu của mình, ông còn phối hợp với đơn vị bạn phá vỡ một mũi tiến công khác.
Kết quả của trận chiến có ý nghĩa đặc biệt: cơ quan được bảo vệ và hàng trăm đồng bào bị bắt được giải thoát.
Đối với người lính, đó không chỉ là thắng lợi trên trận địa. Phía sau trận đánh còn là sinh mạng và sự an toàn của nhân dân – những người mà họ chiến đấu để bảo vệ.
Bị thương vẫn dẫn đầu mở cửa Sơn Tùng
Năm 1953, tại trận Sơn Tùng, đơn vị gặp phải hệ thống hàng rào phòng thủ kiên cố.
Muốn bộ đội tiến vào bên trong, trước hết phải mở được cửa đột phá.
Nguyễn Xuân Lực trực tiếp tiến lên.
Ông sử dụng bộc phá phá nhiều lớp hàng rào, mở đường cho lực lượng phía sau xung phong.
Trong quá trình chiến đấu, ông bị thương do lựu đạn.
Nhưng một lần nữa, vết thương không khiến Nguyễn Xuân Lực dừng lại.
Ông vẫn dẫn đầu bộ đội đánh chiếm lô cốt đầu cầu, tạo điều kiện để đơn vị tiếp tục phát triển tiến công.
Từ Thanh Hương đến Sơn Tùng, phẩm chất ấy liên tục được thể hiện: ở nơi nguy hiểm nhất, người chỉ huy đi trước.
Bảy người trước một lực lượng lớn
Đầu năm 1954, Nguyễn Xuân Lực tiếp tục tham gia những trận đánh giao thông trên đường 13. Ông chỉ huy lực lượng tiêu diệt toán đối phương trên hai xe và thu nhiều vũ khí.
Trong một trận chống càn khác, tình thế còn khó khăn hơn.
Trong tay Nguyễn Xuân Lực lúc ấy chỉ có bảy chiến sĩ.
Đối diện họ là một lực lượng lớn hơn nhiều.
Thay vì bị động đối phó, Nguyễn Xuân Lực dựa vào tình hình thực tế để linh hoạt tổ chức chiến đấu. Bảy người kiên trì đánh trả trong nhiều giờ, khiến lực lượng đối phương không đạt được mục tiêu và cuối cùng phải rút lui.
Đó là một minh chứng khác cho bản lĩnh của người cán bộ đã trưởng thành qua nhiều năm trận mạc: dũng cảm phải đi cùng bình tĩnh, linh hoạt và khả năng tổ chức chiến đấu.
Từ người chiến sĩ đến Anh hùng
Từ khi nhập ngũ năm 1948, Nguyễn Xuân Lực đã đi qua nhiều năm chiến đấu ác liệt.
Hơn 30 trận đánh là hơn 30 lần ông cùng đồng đội đối diện với hiểm nguy.
Có trận ông bị hai viên đạn xuyên người vẫn tiếp tục chiến đấu.
Có trận ông trực tiếp mang bộc phá mở hàng rào.
Có lúc chỉ với bảy chiến sĩ vẫn kiên trì tổ chức đánh trả một lực lượng đông hơn.
Và cũng có những trận đánh mà thắng lợi không chỉ được tính bằng việc giữ được trận địa, mà còn bằng hàng trăm người dân được giải thoát và bảo vệ.
Năm 1956, Nguyễn Xuân Lực được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Từ chàng trai quê Can Lộc, Hà Tĩnh đến người cán bộ chỉ huy trưởng thành trên chiến trường Bình – Trị – Thiên, Nguyễn Xuân Lực đã để lại hình ảnh đẹp về một thế hệ người lính:
Gan dạ khi đối mặt hiểm nguy.
Bình tĩnh khi tình thế khó khăn.
Đi đầu khi đồng đội cần người dẫn dắt.
Và chiến đấu đến cùng để bảo vệ nhân dân.
Đó chính là phẩm chất làm nên hình ảnh Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Xuân Lực.


