Nguyễn Xuân Sinh – một đời gắn với đất quê, với súng đạn chiến tranh và với lý tưởng cao đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng lửa đạn
Ông tên là Nguyễn Xuân Sinh. Cái tên mộc mạc như chính cuộc đời ông – một đời gắn với đất quê, với súng đạn chiến tranh và với lý tưởng cao đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng lửa đạn. Ông sinh ngày 7 tháng 10 năm 1946, tại thôn Long Thịnh, xã Thọ Minh, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hoá – mảnh đất nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Nơi ấy, những cánh đồng quê lặng lẽ nuôi lớn bao thế hệ con người cần cù, chất phác, để rồi khi Tổ quốc gọi tên, họ sẵn sàng gác lại cuốc cày, khoác ba
Ông tên là Nguyễn Xuân Sinh. Cái tên mộc mạc như chính cuộc đời ông – một đời gắn với đất quê, với súng đạn chiến tranh và với lý tưởng cao đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng lửa đạn. Ông sinh ngày 7 tháng 10 năm 1946, tại thôn Long Thịnh, xã Thọ Minh, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hoá – mảnh đất nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Nơi ấy, những cánh đồng quê lặng lẽ nuôi lớn bao thế hệ con người cần cù, chất phác, để rồi khi Tổ quốc gọi tên, họ sẵn sàng gác lại cuốc cày, khoác ba lô lên đường. Nay địa danh ấy mang tên thôn Long Thịnh, xã Thọ Lập, nhưng hồn quê, khí quê và ký ức về những con người như ông vẫn còn vẹn nguyên theo năm tháng.
Tuổi thơ của ông lớn lên trong những năm đất nước chưa yên tiếng súng. Chiến tranh in bóng lên từng bờ tre, mái rạ, gieo vào lòng người dân quê nỗi đau mất mát nhưng cũng hun đúc ý chí quật cường. Khi đất nước cần, chàng trai Nguyễn Xuân Sinh không chọn cho mình con đường bình yên. Ở tuổi 21, độ tuổi đẹp nhất của đời người, ông rời quê hương, nhập ngũ tại Hải Phòng, chính thức bước vào hàng ngũ những người lính bảo vệ Tổ quốc.
Tiểu đoàn của ông có 650 người – 650 con người, 650 số phận, 650 trái tim cùng chung một nhịp đập yêu nước. Họ đến từ nhiều miền quê khác nhau, nhưng khi khoác lên mình màu áo lính, tất cả đều chung một tên gọi thiêng liêng: người chiến sĩ. Giữa thao trường nắng gió, giữa những đêm hành quân thăm thẳm, họ san sẻ cho nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô, từng niềm tin vào ngày đất nước hoà bình.
Những năm 1967 – 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông cùng đồng đội trực tiếp tham gia chiến đấu. Đó là những năm tháng mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi chỉ. Bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào, nhưng không gì có thể khuất phục được ý chí của người lính trẻ. Trong khói lửa chiến tranh, ông không chỉ chiến đấu bằng súng đạn, mà còn bằng lòng dũng cảm, sự kiên cường và niềm tin sắt đá vào độc lập, tự do của dân tộc.
Chiến tranh rồi cũng lùi xa, nhưng những năm tháng ấy không bao giờ phai trong ký ức. Cuộc đời ông Nguyễn Xuân Sinh là minh chứng lặng lẽ mà cao đẹp cho một thế hệ thanh niên Việt Nam: dám sống, dám hi sinh, dám đặt vận mệnh Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng mình. Ông không cần những lời tung hô lớn lao, bởi chính cuộc đời ông đã là một bản anh hùng ca thầm lặng.
Hôm nay, khi đất nước hoà bình, nhìn lại chặng đường đã qua, tên ông gắn liền với một thời hoa lửa – nơi tuổi trẻ cháy lên như ngọn lửa thiêng, soi sáng con đường độc lập của dân tộc Việt Nam.



