Bài viết

NHÀ GA KHÔNG NGỦ

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, một nhà ga nhỏ luôn sáng đèn suốt đêm để tiễn những chuyến tàu đặc biệt ra tiền tuyến.

Đắk Lắk09/05/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ga tàu nhỏ ở vùng ven Nam Định gần như không có đêm nào yên tĩnh. Ban ngày ga vắng lặng vì máy bay địch thường xuyên đánh phá. Nhưng khi màn đêm buông xuống, từng chuyến tàu chở lương thực, thuốc men và bộ đội lại âm thầm lăn bánh ra chiến trường. Nguyễn Thị Xuân khi ấy mới 20 tuổi, là nhân viên trực tín hiệu của ga. Công việc của cô là giữ liên lạc và báo đường an toàn cho tàu chạy qua. Nghe thì đơn giản, nhưng chỉ cần chậm vài phút, cả đoàn tàu có thể gặp nguy hiểm. Có những đêm bom rơi sát đường ray, đất đá rung chuyển, cửa kính vỡ tung. Vậy mà sau mỗi trận bom, mọi người lại lao ra sửa đường, nối dây điện thoại, dọn từng thanh ray cong vênh. Xuân nhớ nhất một đêm mưa rét cuối năm. Một đoàn tàu chở thương binh chuẩn bị vào ga thì còi báo động vang lên. Máy bay địch đang tới rất gần. Trưởng ga hô lớn: — “Tắt hết đèn!” Cả nhà ga chìm trong bóng tối. Nhưng nếu không có tín hiệu dẫn đường, đoàn tàu phía xa rất dễ trật bánh ở đoạn ray vừa sửa xong. Giữa lúc mọi người còn phân vân, Xuân bất ngờ cầm chiếc đèn pin nhỏ lao ra giữa mưa. Cô đứng sát đường ray, dùng áo che ánh sáng rồi liên tục ra tín hiệu cho đoàn tàu. Tiếng bánh sắt rít vang trong đêm. Đoàn tàu cuối cùng cũng vào ga an toàn. Ngay khi chuyến tàu dừng bánh, máy bay địch ập tới ném bom xuống khu vực bên ngoài ga. Sức ép hất Xuân ngã xuống nền đất ướt lạnh. May mắn cô chỉ bị thương nhẹ. Một bác lái tàu già nắm chặt tay cô xúc động nói: — “Nếu không có cô gái cầm đèn ngoài kia… chuyến tàu này chắc không còn nữa.” Nhiều năm sau, ga tàu cũ đã đổi thay rất nhiều. Những chuyến tàu hòa bình nối dài qua các miền đất nước. Nhưng với bà Nguyễn Thị Xuân, ký ức về “nhà ga không ngủ” năm ấy vẫn luôn sáng như ánh đèn nhỏ giữa mưa bom. Bởi trong thời hoa lửa, có những con người bình dị đã âm thầm giữ cho những chuyến đi của Tổ quốc không bao giờ dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn