Nhà giáo "đi B" và 5 năm dạy học giữa chiến trường miền Đông Nam Bộ
Ông Ngô Đức Lượng, 82 tuổi, nguyên giáo viên Trường cấp 2 kháng chiến tại chiến khu Dương Minh Châu, Tây Ninh (1969-1974). Trong 5 năm, ông vừa dạy học, vừa tham gia chiến đấu, góp phần đào tạo hàng trăm học sinh trưởng thành từ chiến khu.
Năm 1969, thầy giáo trẻ Ngô Đức Lượng (quê Thanh Chương, Nghệ An) hưởng ứng phong trào "đi B", xung phong vào miền Nam tham gia công tác giáo dục. Sau 6 tháng vượt Trường Sơn, ông có mặt tại chiến khu Dương Minh Châu, Tây Ninh - nơi đặt trụ sở của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam.
"Lớp học của chúng tôi nằm sâu trong rừng cao su, mái lợp bằng lá, vách bằng phên nứa. Học sinh là con em cán bộ, bộ đội, có em là chiến sĩ nhỏ tuổi. Tôi dạy các em toán, văn, sử, địa. Có em học giỏi lắm, sau này trở thành cán bộ chủ chốt" - ông Lượng nhớ lại .
Cuộc sống trong chiến khu vô cùng gian khổ. "Thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu thuốc men. Có những ngày chỉ ăn sắn, ăn bắp. Nhưng thầy trò không ai than khó. Các em ham học lắm, tối đến, dưới ánh đèn dầu leo lét, vẫn chong đèn học bài. Tôi dạy các em không chỉ kiến thức mà còn dạy về lòng yêu nước, về ý chí cách mạng" .
Năm 1972, trong một lần địch càn quét, ông Lượng bị thương ở cánh tay. "Chúng tôi phải di chuyển liên tục, lớp học dựng lên rồi lại dỡ xuống. Có những bài học phải dạy dở dang vì bom đạn. Nhưng không học sinh nào bỏ cuộc. Các em bảo: "Thầy ơi, chúng con sẽ học tiếp. Bao giờ hết giặc, chúng con sẽ xây trường thật đẹp"" .
Sau ngày thống nhất, ông Lượng tiếp tục công tác trong ngành giáo dục cho đến khi nghỉ hưu. Học trò cũ nhiều người thành đạt vẫn thường xuyên về thăm thầy. "Nhìn các em trưởng thành, tôi thấy 5 năm chiến khu là quãng thời gian đẹp nhất cuộc đời. Tuổi trẻ của chúng tôi đã sống thật ý nghĩa" .


