Bài viết

nhà tù cây dừa (15)

An Giang26/06/2026đoàn trường THPT Dương Đông (Đoàn đặc khu Phú Quốc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện 66: Những "Người Thượng Cổ" Ở Bến Hòn Sóc

Giai đoạn từ tháng 11/1967 đến tháng 1/1968 tại khu vực bến Hòn Sóc, Bắc đảo Phú Quốc. Đây là "thời điểm vàng" của đường dây vận chuyển vũ khí từ đất liền ra đảo, nhưng cũng là lúc các chiến sĩ bám bến phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất về sinh tồn.

Trong ba tháng cuối năm 1967, bến Hòn Sóc trở thành điểm nóng tiếp nhận hàng. Ba chiến sĩ tại bến phải vật lộn không ngừng nghỉ với khối lượng công việc khổng lồ. Đêm đến, khi những chuyến xuồng từ đất liền lặng lẽ cập bờ, họ phải dồn hết sức lực để khuân vác, vận chuyển hàng tấn vũ khí vào sâu trong rừng già cất giấu trước khi ánh bình minh ló rạng. Công việc nặng nhọc là thế, nhưng khó khăn lớn nhất lại nằm ở... cái bụng đói.

Do yêu cầu bảo mật tuyệt đối cho bến bãi, đơn vị gần như bị cắt đứt liên lạc với nguồn cung lương thực từ các khu dân cư. Suốt ba tháng liền, các chiến sĩ không hề nhận được một hạt gạo, một chút muối chi viện từ tuyến sau. Để bám trụ giữ bến, họ buộc phải quay về lối sống "tự cung tự cấp" như thời tiền sử. Anh em chia nhau đi đào củ năng, hái đột nhum, bắt nhím, đào đá... bất cứ thứ gì ăn được giữa rừng già đều trở thành nguồn sống. Trong ký sự, tác giả đã dùng cụm từ đầy hình ảnh để mô tả về họ: "anh em sống bằng hái lượm như người thời thượng cổ".

Dù cơ thể gầy gò, quần áo rách nát vì gai rừng, nhưng tinh thần của những "người thượng cổ" ấy lại vô cùng minh mẫn và quyết liệt. Kết quả của sự hy sinh thầm lặng đó là hơn 14 tấn vũ khí đã được vận chuyển an toàn ra đảo trong giai đoạn này. Địch bắt đầu "đánh hơi" thấy quân ta có vũ khí mới, chúng điên cuồng đưa biệt kích lùng sục vùng Bắc Đảo, nhưng bến Hòn Sóc vẫn đứng vững như một pháo đài thép nhờ vào ý chí sắt đá của những người chiến sĩ thà ăn củ rừng chứ không rời trận địa.

Câu chuyện là bài học về tinh thần chịu đựng gian khổ và ý chí bám trụ mục tiêu. Nó cho thấy rằng, sức mạnh của lòng yêu nước có thể giúp con người vượt qua những giới hạn sinh tồn cơ bản nhất để hoàn thành nhiệm vụ.

"Độ nóng" của thời hoa lửa trong câu chuyện này nằm ở sự khắc nghiệt của thực tại. Cha ông ta đã phải lùi về lối sống của "người thời thượng cổ", ăn củ rừng thay cơm để bảo vệ từng hòm đạn, khẩu súng cho ngày giải phóng. Câu chuyện dạy các em về sự kiên trì và lòng trân trọng. Khi các em đang sống trong điều kiện đầy đủ, cơm ngon áo đẹp, hãy nhớ rằng độc lập hôm nay được đổi bằng những tháng ngày "ăn củ rừng, nằm hang đá" của thế hệ đi trước. Hãy lấy đó làm động lực để vượt qua những khó khăn nhỏ nhặt trong học tập, rèn luyện tính tự lập và bản lĩnh vượt khó trong mọi hoàn cảnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
nhà tù cây dừa (15) | Câu chuyện thời hoa lửa