Bài viết

NHÀ TÙ CÂY DỪA (21)

Câu chuyện 72: Những "Cục Bùn" Di Động Dưới Ánh Đèn Pha

An Giang29/06/2026đoàn trường THPT Dương Đông (Đoàn đặc khu Phú Quốc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện 72: Những "Cục Bùn" Di Động Dưới Ánh Đèn Pha

Đêm 22 tháng 6 năm 1968, tại một phân khu giam giữ nghiêm ngặt của nhà tù Phú Quốc. Nhóm tù binh gồm 6 người do Ba Toản – một trung đội phó đặc công dày dạn kinh nghiệm – chỉ huy, bắt đầu thực hiện kế hoạch đào thoát xuyên qua hệ thống hàng rào "thiên la địa võng".

Đêm hôm đó, bầu trời Phú Quốc tối đen như mực, nhưng bên trong trại giam, hệ thống đèn pha từ các "chuồng cu" (chòi canh) cứ quét qua quét lại liên tục, soi rõ từng ngọn cỏ. Địch tin rằng với sự canh phòng cẩn mật này, không một sinh vật nào có thể lọt qua mà không bị phát hiện. Thế nhưng, dưới sự chỉ dẫn của Ba Toàn, một kế hoạch ngụy trang "có một không hai" đã được thực hiện.

Trước khi rời khỏi buồng giam, Ba Toản ra lệnh cho anh em cởi bỏ toàn bộ quần áo, trần như nhộng. Sau đó, họ tìm đến những vũng sình lầy, mương nước đọng trong khu vực giam giữ, vốc từng nắm bùn nhão nhoét trát kín từ đầu đến chân. Trong phút chốc, 6 người chiến sĩ không còn hình hài con người mà trông giống như những cục đất, cục bùn vô tri giác. Kỹ thuật này giúp họ triệt tiêu hoàn toàn sự phản xạ ánh sáng của da thịt và hòa lẫn tuyệt đối vào màu của đất tối.

Cuộc hành trình bắt đầu. Ba Toản bò tiên phong, theo sau là Hoạch, Tiến, Thu, Minh, Dũng. Họ bò chậm rãi, nín thở từng nhịp. Mỗi khi ánh đèn pha quét tới, tất cả lập tức bất động, dính chặt lấy mặt đất như những khối bùn khô khốc. Khi đèn pha vừa rời đi, Ba Toản lại dùng đôi bàn tay trần khéo léo gỡ từng mắt lưới hàng rào mắt cáo, lách qua những vòng rào bùng nhùng sắc lẹm. Có những đoạn phải lội qua mương xối, bùn bám vào mắt mũi cay xè nhưng không ai dám thở mạnh. Cứ thế, những "cục bùn" di động ấy đã lặng lẽ xuyên qua tầng tầng lớp lớp rào kẽm gai, vượt qua cả bãi mìn ngay dưới mũi súng của kẻ thù. Khi đặt chân được vào bìa rừng, trút bỏ lớp bùn trên người, họ mới thực sự tin rằng trí tuệ và sự dũng cảm đã giúp họ chiến thắng được những trang bị hiện đại nhất của thực dân.

Câu chuyện là bài học về sự mưu trí và nghệ thuật ngụy trang. Nó cho thấy trong chiến đấu, không phải lúc nào vũ khí hiện đại cũng thắng thế, mà chính là sự am hiểu địa hình và khả năng tận dụng hoàn cảnh của con người mới tạo nên kỳ tích.

"Độ nóng" của thời hoa lửa trong câu chuyện này nằm ở sự hóa thân. Cha ông ta đã không ngần ngại bôi bùn lên cơ thể, chịu đựng sự dơ bẩn và đau đớn để đổi lấy tự do cho dân tộc. Câu chuyện dạy các em về sự linh hoạt và sáng tạo. Trong cuộc sống, khi đối mặt với những khó khăn dường như không thể vượt qua, đừng vội nản lòng. Hãy học cách quan sát, thay đổi góc nhìn và tìm ra cách "ngụy trang" phù hợp để thích nghi và vượt qua thử thách. Đôi khi, giải pháp cho một vấn đề lớn lại nằm ở những thứ bình dị nhất xung quanh chúng ta, nếu chúng ta có đủ sự thông minh và bản lĩnh để tận dụng chúng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn