Bài viết

nhà tù cây dừa (37)

An Giang30/06/2026đoàn trường THPT Dương Đông (Đoàn đặc khu Phú Quốc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện 87: Tiếng Chó Béc-Giê Và Màn Kịch Hoàn Hảo

Năm 1969, trong một chuyến trinh sát thực địa của tổ đặc công thuộc Phân đội 22 tại khu vực gần trục đường giao thông chính của địch trên đảo Phú Quốc. Để chuẩn bị cho một trận đánh lớn, các chiến sĩ phải xâm nhập sâu vào vùng kiểm soát của quân Ngụy nhằm nắm bắt quy luật chuyển quân.

Giữa lúc tổ công tác đang bí mật di chuyển trong một bụi rậm sát mép rừng, bỗng nhiên tiếng xào xạc của lá khô và tiếng hơi thở phì phò đặc trưng của chó săn vang lên mỗi lúc một gần. Đó là chó béc-giê quân đội – "vũ khí" lợi hại nhất của địch dùng để lùng sục cộng sản trong rừng rậm.

"Đứng lại! Có mùi lạ!" – Tiếng một tên lính quát lên phía sau tán cây. Cả tổ đặc công lặng người, tim đập nhanh nhưng đôi tay đã sẵn sàng mở chốt lựu đạn. Nếu nổ súng lúc này, nhiệm vụ trinh sát sẽ đổ bể và cả tổ khó lòng thoát khỏi vòng vây của đại đội địch đang hành quân phía sau. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, người chỉ huy đã ra hiệu bằng tay cực kỳ nhanh chóng: "Áp sát thân cây, bất động tuyệt đối!".

Điều kỳ diệu đã xảy ra nhờ sự khổ luyện "ngụy trang như đất, bất động như đá" của họ. Khi con chó béc-giê hung tợn xông đến, chỉ cách chiến sĩ tiên phong chưa đầy hai mét, nó chợt dừng lại sủa vang. Nhưng nhờ lớp bùn đất trét kín người và việc kiểm soát hơi thở tuyệt đối, các chiến sĩ đã triệt tiêu hoàn toàn mùi cơ thể. Tên lính đi sau thấy chó sủa vào bụi cây nhưng nhìn vào chỉ thấy những mỏm đá rêu phong và gốc cây khô khốc, hắn bực dọc đá vào mông con chó một cái đau viếng: "Đồ súc vật, sủa bậy gì thế! Chỉ có gió thổi thôi!".

Nhóm lính cùng con chó béc-giê hậm hực bỏ đi. Chỉ khi tiếng bước chân của chúng hoàn toàn tan biến trong không gian, các chiến sĩ mới nhẹ nhàng trút hơi thở phào. Bằng sự tĩnh lặng và bản lĩnh thép, họ đã thực hiện một "màn kịch" hoàn hảo ngay trước mũi súng quân thù, bảo vệ bí mật tuyệt đối cho trận đánh sắp tới.

Câu chuyện là bài học về sự bình tĩnh tột độ và kỹ năng chuyên môn thượng thừa. Nó cho thấy trong chiến tranh, đôi khi sự im lặng và việc kiểm soát bản thân còn có sức mạnh hơn cả ngàn phát súng.

"Độ nóng" của thời hoa lửa trong câu chuyện này nằm ở khả năng làm chủ bản thân. Cha ông ta đã phải rèn luyện để tiếng tim đập cũng không được làm rung động lá rừng. Câu chuyện dạy các em về sự điềm tĩnh. Trong cuộc sống, khi đối mặt với những tình huống bất ngờ hoặc những áp lực lớn (như khi đứng trước một câu hỏi khó trong kỳ thi hay một sự cố ngoài ý muốn), đừng vội vàng hoảng loạn. Hãy hít một hơi thật sâu, giữ bình tĩnh để đánh giá tình hình và tìm ra cách xử lý khôn ngoan nhất. Một cái đầu lạnh trong những giây phút căng thẳng chính là chìa khóa để các em vượt qua mọi "cơn bão" trong cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
nhà tù cây dừa (37) | Câu chuyện thời hoa lửa