nhà tù cây dừa (51)
Câu chuyện 104: Những Bữa Cơm "Mít Muối" Giữa Rừng Già
Tháng 5 năm 1969, tại xã Cửa Cạn, Phú Quốc. Sau các đợt càn quét dữ dội của Mỹ - Ngụy, vùng đất này trở nên hoang vắng vì người dân bị cưỡng bức "quy khu" (vào các vùng kiểm soát của địch). Lực lượng du kích và bộ đội bám trụ lại rơi vào tình cảnh thiếu thốn lương thực trầm trọng, bị cắt đứt hoàn toàn nguồn tiếp tế từ nhân dân.
Cái đói ở Cửa Cạn những năm tháng ấy không chỉ là nỗi đau của dạ dày, mà là một thử thách nghiệt ngã đối với ý chí con người. Khi gạo hết, khoai mì cũng cạn kiệt, những chiến sĩ du kích chỉ còn biết trông cậy vào những vườn hoang còn sót lại trên đảo. May mắn thay, Phú Quốc là xứ sở của mít, và mít đã trở thành "vị cứu tinh" duy nhất của họ.
Trong ký ức của những người lính năm ấy, bữa cơm không còn bóng dáng của hạt gạo. Thực đơn hàng ngày lặp đi lặp lại một cách nhẫn nại: mít luộc, mít muối, mít chín, mít xanh... thậm chí là mít nấu với bất cứ thứ gì tìm được. "Tháng này qua tháng khác chỉ có mít" – một dòng hồi tưởng đầy ám ảnh trong trang viết. Mùi mít ám vào quần áo, vào hơi thở, đến mức các chiến sĩ cảm thấy ở mũi, ở cổ họng lúc nào cũng có mùi vị nồng nồng của loại quả này.
Dù khổ cực là thế, nhưng không một ai rời bỏ trận địa. Những người lính ấy, vốn trước kia là những "kỹ sư chân đất" biết trồng tiêu, làm nhà, nay chỉ còn lại vài ba người bám trụ trong rừng già vắng vẻ. Họ học cách biến mít thành sức mạnh. Giữa những cơn đói cồn cào, họ vẫn nhắc nhau về những kỷ niệm đẹp của Tết Mậu Thân, về niềm tin vào ngày độc lập để an ủi và động viên nhau. Chính những bữa cơm "mít muối" đắng chát ấy đã nuôi dưỡng những trái tim kiên cường, giữ vững vùng căn cứ Cửa Cạn trước sự lùng sục của biệt kích và những trận oanh kích của máy bay địch.
Câu chuyện là bài học sâu sắc về nghị lực vượt khó và tinh thần lạc quan cách mạng. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở điều kiện vật chất, mà nằm ở niềm tin và lý tưởng mà họ theo đuổi.
"Độ nóng" của thời hoa lửa ở đây chính là sự kiên trì bền bỉ. Cha ông ta đã sống và chiến đấu trong điều kiện mà chúng ta ngày nay khó có thể tưởng tượng nổi.
Nhìn lại những bữa cơm chỉ có mít muối của thế hệ đi trước, các em sẽ thấy trân quý hơn từng hạt gạo, từng điều kiện sống đầy đủ mà mình đang có. Đừng lãng phí thức ăn, đừng phàn nàn về những khó khăn nhỏ nhặt khi chúng ta đang được sống trong hòa bình.
Trong học tập và cuộc sống, sẽ có lúc các em rơi vào hoàn cảnh thiếu thốn hoặc bế tắc. Hãy học cách "thích nghi" như những người lính Cửa Cạn. Khi không có con đường thuận lợi, hãy tự tạo ra con đường từ những gì mình đang có sẵn. Chính sự nhẫn nại và không bỏ cuộc sẽ giúp các em đi xuyên qua mọi gian khổ để đến với ngày hái quả ngọt.



