Bài viết

nhà tù cây dừa (57)

An Giang30/06/2026đoàn trường THPT Dương Đông (Đoàn đặc khu Phú Quốc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện 111: Tiếng Đàn Ghi-ta Bên Chiến Hào

Cuối năm 1969, sau chuỗi chiến thắng liên tiếp từ Đồi Cây Thông đến Ông Lang. Giữa những đợt càn quét gắt gao của địch, quân ta rút về củng cố lực lượng tại vùng căn cứ rừng già Bắc đảo. Đây là khoảng thời gian hiếm hoi tiếng súng tạm ngưng, nhường chỗ cho những giây phút sinh hoạt văn nghệ thắt chặt tình đồng chí.

Trong những căn hầm bí mật dưới tán cây trung quân, cuộc sống của người chiến sĩ không chỉ có mùi thuốc súng và những bữa cơm mít non đại hằng ngày. Một món đồ "xa xỉ" nhưng được nâng niu nhất chính là chiếc đàn ghi-ta cũ kỹ, thùng gỗ đã nứt nẻ vì hơi ẩm của rừng nhiệt đới, được bao bọc cẩn thận trong nhiều lớp ni-lông chống nước.

Một buổi chiều muộn, khi sương mù bắt đầu giăng lối trên các lối mòn, những người lính đặc công vừa trở về từ trận thủy chiến, mình vẫn còn vương mùi nước biển, đã cùng ngồi lại bên nhau. Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu tự chế từ vỏ đạn, tiếng đàn vang lên. Không có loa đài, không có sân khấu rực rỡ, chỉ có những ngón tay thô ráp vốn quen bấm cò súng, nay lại lướt nhẹ trên dây đàn.

Họ hát về quê hương, về những miền đất xa xôi ở miền Bắc, miền Trung mà họ đã ra đi. Họ hát về tình yêu dành cho những người mẹ, người chị đang mòn mỏi đợi chờ nơi lũy tre làng. Giọng hát có thể không vang như ca sĩ, nhưng chứa đựng hơi thở của những người từng đi qua lằn ranh sinh tử. Những bài ca như "Bài ca hy vọng", "Giải phóng miền Nam" vang lên giữa rừng già, xua đi cái lạnh lẽo của mùa mưa, làm ấm lại những tâm hồn đang xa nhà. Tiếng đàn ghi-ta bên chiến hào ngày ấy chính là "vũ khí tinh thần" lợi hại nhất, giúp người lính quên đi mọi gian khổ, giữ vững niềm tin sắt đá rằng ngày mai hòa bình sẽ đến, và tiếng đàn sẽ lại được vang lên giữa phố phường rộng mở.

Câu chuyện là bài học về tinh thần lạc quan cách mạng và sức mạnh của văn hóa văn nghệ. Nó chứng minh rằng: Một dân tộc biết hát, biết yêu nghệ thuật ngay trong những giờ phút ngặt nghèo nhất là một dân tộc không bao giờ bị khuất phục.

"Độ nóng" của thời hoa lửa ở đây nằm ở vẻ đẹp của tâm hồn. Cha ông ta đã giữ cho mình một trái tim biết rung động trước cái đẹp, ngay cả khi bao quanh là bom đạn và cái chết.

Trong học tập và cuộc sống, áp lực thi cử đôi khi khiến các em cảm thấy khô khan và mệt mỏi. Hãy học cách của những người lính năm xưa: Tìm cho mình một niềm vui tinh thần, một sở thích lành mạnh (như âm nhạc, hội họa hay thể thao) để cân bằng tâm hồn. Một tinh thần vui tươi, lạc quan chính là nguồn năng lượng tốt nhất để các em đạt được kết quả cao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn