Bài viết

nhà tù cây dừa (62)

An Giang30/06/2026đoàn trường THPT Dương Đông (Đoàn đặc khu Phú Quốc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện 116: Người Mẹ Của Đội Đặc Công

Năm 1970, Phú Quốc bị siết chặt bởi hệ thống đồn bốt và các đội "bình định". Địch thực hiện chính sách thanh lọc gắt gao nhằm tách rời "cá" (cán bộ, chiến sĩ) ra khỏi "nước" (nhân dân). Trong bối cảnh ấy, những người mẹ tại các xóm nhỏ ven rừng hay ngay lòng thị trấn Dương Đông đã trở thành những giao liên, những người nuôi giấu thầm lặng.

Ở một căn nhà nhỏ nằm sát rìa rừng phía Bắc đảo, có một người mẹ mà các chiến sĩ đặc công vẫn trìu mến gọi là Mẹ Bảy. Căn nhà của mẹ không chỉ là nơi tá túc, mà là một "trạm hậu cần" đặc biệt. Dưới gầm phản gỗ, mẹ đào một căn hầm bí mật đủ chỗ cho hai, ba chiến sĩ nằm mỗi khi có đợt càn quét đột xuất.

Công việc của mẹ đầy rẫy hiểm nguy. Để có gạo nuôi bộ đội, mẹ phải chia nhỏ số gạo mua được ở chợ, giấu vào trong những giỏ củi hoặc đáy thùng nước mắm để qua mặt lính gác. Có những đêm mưa bão, mẹ thức trắng bên bếp lửa, giả vờ nấu cám lợn để canh chừng cho các con dưới hầm nghỉ ngơi. Khi thấy bóng dáng biệt kích hoặc có dấu hiệu khả nghi, mẹ sẽ dùng những ám hiệu đời thường như treo một chiếc khăn màu khác trên dây phơi hoặc gõ nhịp vào vách nhà để báo động.

Xúc động nhất là lần anh Ba Toản bị thương sau một trận đánh điểm cao, chính mẹ Bảy đã dùng những bài thuốc nam gia truyền, tự tay xé vạt áo làm băng gạc để chăm sóc anh. Mẹ coi các anh như con đẻ, lo từng bữa ăn, manh áo. Những người mẹ Phú Quốc như mẹ Bảy không bao giờ cầm súng, nhưng chính lòng yêu nước nồng nàn và sự hy sinh không điều kiện của các mẹ đã tạo nên sức mạnh vô hình, che chở cho đội đặc công vượt qua những giờ phút ngặt nghèo nhất. Họ chính là những "tuyến hậu cần" không bao giờ đứt mạch, giữ cho ngọn lửa kháng chiến trên Đảo Ngọc luôn rực cháy.

Câu chuyện là bài học về tình dân nghĩa Đảng và sự hy sinh thầm lặng của phụ nữ Việt Nam. Nó khẳng định rằng: Chiến tranh không chỉ thắng bằng vũ khí, mà thắng bằng lòng dân – những người sẵn sàng đánh đổi tính mạng để bảo vệ lẽ phải.

"Độ nóng" của thời hoa lửa ở đây nằm ở tình mẫu tử bao la. Cha ông ta đã được nuôi nấng, chở che bởi những người mẹ không cùng máu mủ nhưng chung một lòng yêu nước.

Khi nhìn thấy sự hy sinh của mẹ Bảy, các em hãy học cách trân trọng những người đang yêu thương và chăm sóc mình. Sự biết ơn không chỉ nằm ở lời nói, mà ở hành động: sống tốt, học tập chăm chỉ để không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ, thầy cô.

Quân với dân như cá với nước. Trong cuộc sống, không ai có thể thành công nếu tách rời khỏi tập thể và sự giúp đỡ của mọi người xung quanh. Hãy luôn xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với cộng đồng, biết quan tâm và chia sẻ, các em sẽ tìm thấy sức mạnh to lớn để vượt qua mọi thử thách như cách các chiến sĩ đã dựa vào lòng dân để chiến thắng quân thù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn