nhà tù cây dừa (8)
Câu chuyện 59: Bữa Cơm Khoai Mì Đầu Tiên Trên Đảo
Tháng 10 năm 1967, tại một khu rừng rẫy ven suối thuộc Bắc đảo Phú Quốc. Đây là đêm đầu tiên đoàn công tác của đồng chí Năm Trì đặt chân lên đất mẹ sau hành trình vượt biển đầy hiểm nguy. Sau nhiều ngày lênh đênh trên sóng nước với lương khô và nước ngọt cầm hơi, các chiến sĩ mới thực sự có một "bữa tiệc" đúng nghĩa giữa lòng rừng già.
Sau khi hội quân thành công tại Gành Dầu, đoàn công tác của đồng chí Năm Trì di chuyển sâu vào rừng để đảm bảo bí mật. Khi bóng tối bao trùm lấy những tán cây cổ thụ, cái đói bắt đầu hành hạ những cơ thể vốn đã kiệt sức vì sóng gió. Giữa lúc ấy, Năm Trì chợt nhớ đến một chi tiết nhỏ: khi đi ngang qua nhà anh Hai Ngân, anh có thoáng thấy một bọc nhỏ treo trên vách. Anh liền ra lệnh cho anh em đi "mượn tạm" ít khoai mì từ rẫy của dân gần đó.
Những củ khoai mì trắng ngần, còn thơm mùi đất mới được các chiến sĩ trẻ nhanh chóng mang về bên bờ suối. Một bếp lửa nhỏ được nhóm lên khéo léo dưới hầm sâu để không lộ ánh sáng ("bếp Hoàng Cầm" tự chế). Mấy anh lính trẻ, sau khi trút bỏ bộ quần áo sũng nước mặn, nhảy ào xuống suối tắm rửa rồi quay lại quây quần bên nồi khoai đang bốc hơi nghi ngạt.
"Hoan hô khoai mì! Hoan hô đại tiệc!", tiếng reo vui khe khẽ vang lên giữa rừng đêm. Khoai mì luộc chấm với chút muối trắng – món ăn giản dị đến mức không thể giản dị hơn – nhưng với các chiến sĩ lúc ấy, nó ngon hơn bất kỳ sơn hào hải vị nào. Họ vừa ăn, vừa tranh nhau kể chuyện về những lần suýt bị tàu dịch phát hiện, về những nhịp chèo nghẹt thở trong đêm trăng. Tiếng cười nói râm ran làm ấm cả một góc rừng hoang lạnh. Bữa cơm ấy không chỉ lấp đầy cái bụng đói, mà còn sưởi ấm trái tim những người con xa quê lâu ngày trở về, tiếp thêm sức mạnh cho họ sẵn sàng cho những nhiệm vụ gian khó phía trước.
Câu chuyện là bài học về tinh thần lạc quan và sự trân trọng những giá trị giản đơn. Nó cho thấy rằng hạnh phúc đôi khi không đến từ sự đầy đủ vật chất, mà đến từ sự sẻ chia và lòng ấm áp của tình đồng chí trong hoạn nạn.
"Độ nóng" của thời hoa lửa trong câu chuyện này nằm ở niềm vui bình dị. Cha ông ta đã coi một bữa khoai mì luộc là "đại tiệc" để nuôi dưỡng ý chí chiến đấu. Câu chuyện dạy các em về lòng biết ơn. Khi các em đang ngồi bên mâm cơm đầy đủ cùng gia đình, hãy nhớ rằng đã có những thời khắc, hạt muối củ khoai cũng mang hình hài của sự tự do. Hãy học cách trân trọng từng bữa ăn, từng niềm vui nhỏ bé hàng ngày và luôn giữ vững tinh thần lạc quan trước mọi thử thách, bởi chính thái độ sống tích cực sẽ giúp các em biến những điều bình thường thành những điều phi thường.



