Khác

NHẠC SĨ NGUYỄN HỮU TRÍ (1917–1979) – NGƯỜI CON MỸ THO VÀ KHÚC TRÁNG CA “TIỂU ĐOÀN 307”

Họ và tên: Nguyễn Hữu Trí Tên lúc nhỏ/tên thật được tư liệu ghi nhận: Nguyễn Văn Bảy Sinh: 07/11/1917 Mất: 1979 Nơi sinh: xã Điều Hòa, Mỹ Tho Hoạt động: Nhạc sĩ, tham gia Việt Minh; hoạt động văn nghệ trong Quân khu 8 Tác phẩm nổi tiếng: “Tiểu đoàn 307”.

Đồng Tháp24/08/2026xã Hậu Mỹ (Xã Hậu Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN HỮU TRÍ.

Từ nhỏ, Nguyễn Hữu Trí đã có niềm say mê đặc biệt với âm nhạc. Ông được học nhạc, chơi đàn violin và có khả năng sử dụng nhiều nhạc cụ. Tư liệu chuyên ngành cho biết ông đậu Tú tài khi 18 tuổi và có vốn tiếng Pháp tốt.

Nhưng rồi đất nước bước vào những năm tháng cách mạng.

Cuộc đời người thanh niên yêu âm nhạc cũng thay đổi.

TỪ ÂM NHẠC ĐẾN CÁCH MẠNG

Tháng 10/1945, Nguyễn Hữu Trí tham gia hoạt động cách mạng tại địa phương.

Sau đó ông tham gia lực lượng kháng chiến, hoạt động tại Quân khu 8. Nguồn tư liệu ghi nhận ông từng phụ trách đội quân nhạc của Quân khu và có thời gian gắn với Tiểu đoàn 307.

Đây chính là nơi âm nhạc và cuộc đời cách mạng của Nguyễn Hữu Trí gặp nhau.

Và từ đó ra đời tác phẩm làm tên tuổi ông sống mãi.

“TIỂU ĐOÀN 307” – KHÚC CA ĐI CÙNG NĂM THÁNG

Cuối năm 1949, nhà thơ Nguyễn Bính sáng tác bài thơ về Tiểu đoàn 307.

Nguyễn Hữu Trí sau đó phổ nhạc, tạo nên ca khúc “Tiểu đoàn 307”. Bài hát nhanh chóng được phổ biến trong các đơn vị Quân khu 8 rồi lan rộng khắp Nam Bộ. Ngày 01/10/1950, tác phẩm lần đầu được phát trên Đài Tiếng nói Việt Nam và sau đó trở thành một trong những ca khúc nổi tiếng về lực lượng vũ trang Nam Bộ thời kháng chiến chống Pháp.

Điều đặc biệt là Nguyễn Hữu Trí không trực tiếp tạo nên chiến công của Tiểu đoàn 307 bằng một trận đánh.

Ông làm một việc khác:

Ông biến tinh thần của những người lính thành âm nhạc.

Và âm nhạc ấy giúp câu chuyện về Tiểu đoàn 307 vượt khỏi chiến trường để đến với hàng triệu người.

ÂM NHẠC CŨNG LÀ MỘT MẶT TRẬN

Nguyễn Hữu Trí còn sáng tác một số tác phẩm khác như “Phá đường”, “Ba người chiến sĩ năm 40”, “Tiếng chuông uất hận”.

Câu chuyện của ông cho chúng ta thấy một khía cạnh khác của những năm tháng kháng chiến.

Không phải ai tham gia cách mạng cũng cầm súng.

Có những người dùng cây đàn.

Có người dùng ngòi bút.

Có người dùng lời ca để động viên chiến sĩ và nhân dân.

Văn hóa, văn nghệ vì thế cũng trở thành một phần của đời sống kháng chiến.

NHỮNG NĂM THÁNG CUỐI ĐỜI

Năm 1952, Nguyễn Hữu Trí lâm bệnh nặng và phải trở về điều trị. Những năm sau đó, ông sống tại Vĩnh Mỹ A, khu vực Bạc Liêu, tiếp tục dạy học và dạy nhạc.

Năm 1979, Nguyễn Hữu Trí qua đời vì tai biến.

Ông ra đi, nhưng tác phẩm nổi tiếng nhất của mình thì tiếp tục được hát.

Đó có lẽ là điều đặc biệt nhất đối với một người nhạc sĩ.

TỪ MỸ THO, MỘT KHÚC CA ĐI VÀO LỊCH SỬ

Nguyễn Hữu Trí sinh ra tại Mỹ Tho.

Ông đến với cách mạng.

Ông sống giữa những người lính Nam Bộ.

Và từ thực tiễn ấy, ông để lại một tác phẩm gắn với tên tuổi Tiểu đoàn 307.

Hơn bảy thập niên sau ngày bài hát lần đầu vang lên trên sóng phát thanh, tên Nguyễn Hữu Trí vẫn được nhắc cùng tác phẩm của mình.

Câu chuyện ấy cũng gửi đến thế hệ trẻ một thông điệp giản dị:

Mỗi người có một cách để cống hiến cho quê hương.

Người chiến sĩ có thể cống hiến bằng lòng dũng cảm.

Người thầy bằng tri thức.

Người trẻ bằng sức sáng tạo.

Và người nghệ sĩ như Nguyễn Hữu Trí đã cống hiến bằng âm nhạc.

NHẠC SĨ NGUYỄN HỮU TRÍ (1917–1979)

NGƯỜI CON MỸ THO VÀ KHÚC TRÁNG CA “TIỂU ĐOÀN 307”

KÝ ỨC SỐNG MÃI – CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn