Bài viết

NHẰM THẲNG ĐẾN QUÂN THÙ,BẮN

Thông tin nhân chứng: Họ và tên :Nguyễn Xuân Viết Năm sinh:1934 Quên quán:Làng Ngũ KÊN ,Vĩnh TƯỜNG,tỉnh Vĩnh Phúc

Hưng Yên28/12/2025Nhâm Thị Nguyên Trang,Bùi Trung Anh, Trịnh Công Chiến,Đỗ Phương Anh, Phạm Quỳnh Anh,Phí Thị Nguyên Anh Lớp 11a5 (xã Đông Quan)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934, người làng Ngũ Kiên, Vĩnh Tường, Vĩnh
Phúc. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, năm lên 7 tuổi anh đã
phải đi giúp việc trong thời gia dài suốt 10 năm. Khi vừa tròn 18 tuổi anh
đã đi từvùng tạm chiếm ra vùng tựdo, rồi xin đi bộđội. Nhập ngũ tháng
11/1952, lúc đầu anh làm chiến sỹtrinh sát, rồi tiểu đội trưởng trinh sát,
trung đội trưởng pháo cao xạ, sau làm chính trịviên đại đội. Bất kỳở
cương vịnào anh cũng luôn nêu cao tinh thần quyết tâm chống giặc xâm
lược, bảo vệtổquốc, xung phong đi đầu, cùng đồng đội hoàn thành xuất
sắc nhiệm vụ.

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, anh đã cùng với đồng đội dũng cảm
chiến đấu, không ngại hi sinh gian khổgóp phần vào thắng lợi chung củachiến dịch. Năm 1964, đếquốc Mỹmởcuộc chiến tranh phá hoại bằng
không quân ra miền Bắc, Nguyễn Viết Xuân với vai trò là một bí thư chi bộ,
một chính trịviên đại đội pháo cao xạđã nêu tấm gương sáng ngời về
tinh thần kiên quyết tiến công địch. Và câu chuyện vềanh, vềbiểu tượng
của chủnghĩa anh hùng cách mạng đã diễn ra trong trận đánh địch ngày
18/11/1964. Trong trận chiến đấu này, Mĩ huy động nhiều tốp máy bay
đánh phá ác liệt vùng Chalo thuộc miền Tây tỉnh Quảng Bình. Ngay đợt
đầu, 3 chiếc máy bay F.100 bất ngờlao vào trận địa của đại đội Nguyễn
Viết Xuân. Loạt đạn đầu tiên của khẩu đội 3 đã đón đánh chiếc đi đầu, bọn
địch đổi hướng tấn công và tập trung oanh tạc vào khẩu đội 3, cảtrận địa
nổsúng giòn giã. Một chiếc máy bay trong tốp đã bốc cháy giữdội,
nhưng chiếc khác đã phóng một loạt tên lửa vềphía khẩu đội 3. Bất chấp
nguy hiểm Nguyễn Viết Xuân đã lao ra khỏi công sự, đứng bên khẩu đội 3
đĩnh đạc tỏrõ khí phách và hô lớn: “Nhằm thẳng quân thù, bắn”.Giữa làn bom đạn địch, tiếng hô dõng dạc của anh vang lên trên trận địa
đã trởthành khẩu hiệu khích lệtinh thần chiến đấu của toàn đơn vịvà trên
khắp các chiến trường đánh Mĩ. Trận chiến vừa tạm dứt anh đi khắp các
khẩu đội đểnắm bắt tình hình động viên chiến sĩ, tuy nhiên máy bay địch
lại bất ngờnhảliên tiếp các loạt bom xuống trận địa, anh bịthương nặng,
gãy nát đùi bên phải, nhưng Nguyễn Viết Xuân đã yêu cầu y tá cắt nốt
phần thịt dính vào chân cho đỡvướng. Anh nói “Tôi không việc gì” và căn
dặn y tá không được cho mọi người biết. Anh vẫn tỉnh táo theo dõi cuộc
chiến, biểu dương kịp thời các chiến sĩ lập công. Sau trận chiến ác liệt,
anh cảm thấy mình không qua khỏi nên đã chỉđịnh người thay thếmình
chỉhuy trận địa, phân công chăm sóc các đồng đội bịthương, bàn giao
công việc tỉmỉrõ ràng, dặn dò kỹcàng vềviệc chấp hành Nghịquyết của
Chi bộvà nêu một sốđềnghịvềcông tác phát triển Đảng, Đoàn và khen
thưởng trong đơn vị.

Lời hô “Nhằm thẳng quân thù, bắn” của Nguyễn Viết Xuân đã trởthành
khẩu hiệu tiến công trên các trận địa pháo phòng không của bộđội ta
trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Khi hi sinh anh là thiếu úy, chính trịviên đại đội 3, tiểu đoàn 14, pháo cao
xạ, sư đoàn 325, quân khu IV, đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam. Anh
được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ tranh nhân dân
(1/1/1967) cùng nhiều huy chương và bằng khen khác

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHẰM THẲNG ĐẾN QUÂN THÙ,BẮN | Câu chuyện thời hoa lửa