Bài viết

“NHẰM THẲNG QUÂN THÙ! BẮN!”

Câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân – người chính trị viên trên trận địa lửa Quảng Bình

Quảng Trị11/08/2026Chi đoàn Trung tâm Xúc tiến Đầu tư, Thương mại và Du lịch tỉnh Quảng Trị (Đoàn UBND tỉnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
“NHẰM THẲNG QUÂN THÙ! BẮN!”

Ngày 18/11/1964, tại một trận địa pháo cao xạ ở phía Tây Quảng Bình, những người lính đang trong tư thế chiến đấu thì máy bay Mỹ xuất hiện. Giữa tiếng bom đạn, một khẩu lệnh dõng dạc vang lên từ người chính trị viên trẻ: “Nhằm thẳng quân thù! Bắn!” Đó là Nguyễn Viết Xuân, người sau này trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu kiên cường trong những năm tháng chống Mỹ.

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1933 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Yên, nay thuộc tỉnh Vĩnh Phúc. Tuổi thơ của ông trải qua nhiều khó khăn. Năm 1952, khi vừa 18 tuổi, ông gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong những năm chiến đấu, ông từng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ, sau đó công tác trong lực lượng pháo cao xạ.

Năm 1964, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân được giao nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ vùng trời phía Tây Quảng Bình. Ngày 18/11, máy bay Mỹ liên tục tiến công trận địa. Các chiến sĩ pháo cao xạ bình tĩnh bám vị trí, tìm mục tiêu và nổ súng.

Giữa trận đánh ác liệt, Nguyễn Viết Xuân đứng trên trận địa động viên đồng đội. Khẩu lệnh của ông vang lên:

“Nhằm thẳng quân thù! Bắn!”

Mệnh lệnh ngắn gọn ấy lập tức trở thành lời hiệu triệu đối với những người lính đang chiến đấu. Họ tiếp tục bám pháo, không rời vị trí.

Trong một đợt máy bay địch tiến công, Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng ở chân. Vết thương khiến một chân của ông gần như bị dập nát. Nhưng thay vì rời trận địa, ông yêu cầu tiếp tục được chiến đấu và động viên đồng đội giữ vững tinh thần.

Trận đánh kết thúc. Những chiếc máy bay địch phải rút lui, nhưng người chính trị viên đã không thể trở về.

Nguyễn Viết Xuân hy sinh ngày 18/11/1964, khi mới 31 tuổi. Sau này, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Khẩu lệnh “Nhằm thẳng quân thù! Bắn!” trở thành một câu nói nổi tiếng, gắn với hình ảnh người chiến sĩ kiên cường trên trận địa phòng không.

Điều làm câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân lay động nhiều thế hệ không chỉ nằm ở sự hy sinh. Đó còn là cách một người lính lựa chọn đứng vững trong thời khắc khó khăn nhất. Khi bản thân bị thương, ông vẫn nghĩ đến đồng đội và nhiệm vụ phía trước.

Hơn sáu thập kỷ đã trôi qua. Trận địa năm xưa không còn tiếng máy bay, bom đạn. Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, có điều kiện học tập, sáng tạo và theo đuổi những ước mơ riêng.

Nhưng mỗi thời đại đều có một “mặt trận”.

Nếu Nguyễn Viết Xuân từng đứng giữa trận địa lửa để bảo vệ bầu trời Tổ quốc, thì thanh niên hôm nay cần đứng ở tuyến đầu của tri thức, sáng tạo, lao động và cống hiến.

Khẩu lệnh năm xưa đã đi vào lịch sử. Còn câu trả lời của tuổi trẻ hôm nay sẽ được viết bằng chính những việc chúng ta làm cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“NHẰM THẲNG QUÂN THÙ! BẮN!” | Câu chuyện thời hoa lửa