Nhằm thẳng quân thù, bắn
Trong một trận chiến ác liệt, dù bị thương nặng, một chính trị viên vẫn hô vang khẩu lệnh “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”, tiếp thêm tinh thần chiến đấu cho đồng đội cho đến khi hy sinh.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, chiến trường miền Trung là nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt. Nguyễn Viết Xuân là một trong những người chiến sĩ tiêu biểu của thời kỳ đó.
Ông giữ cương vị chính trị viên đại đội pháo cao xạ – lực lượng có nhiệm vụ bảo vệ bầu trời, đánh trả máy bay địch. Công việc này đòi hỏi sự bình tĩnh, bản lĩnh và tinh thần chiến đấu rất cao, bởi mỗi trận đánh đều diễn ra trong mưa bom bão đạn.
Trong một trận chiến năm 1964 tại khu vực Quảng Bình, đơn vị của ông phải đối mặt với các đợt tấn công dữ dội từ máy bay Mỹ. Bom đạn dội xuống liên tục, trận địa rung chuyển, nhiều chiến sĩ bị thương.
Giữa lúc đó, Nguyễn Viết Xuân cũng bị thương nặng. Tuy nhiên, thay vì rời khỏi vị trí, ông vẫn bám trụ tại trận địa, trực tiếp chỉ huy chiến đấu.
Trong thời khắc quyết liệt nhất, ông đã hô vang câu nói bất hủ:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Câu nói ấy không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu, mà còn trở thành lời hiệu triệu, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho toàn đơn vị. Các chiến sĩ đã chiến đấu kiên cường, bắn trả quyết liệt, góp phần bảo vệ trận địa.
Dù bị thương nặng, ông vẫn không rời vị trí cho đến khi hy sinh. Sự kiên cường và tinh thần trách nhiệm của ông đã trở thành biểu tượng của người chiến sĩ cách mạng: sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Sau này, câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn” trở thành khẩu hiệu nổi tiếng, được nhắc lại trong nhiều tài liệu, bài học lịch sử và các chương trình giáo dục truyền thống.
Tên của Nguyễn Viết Xuân được đặt cho nhiều con đường, trường học, như một sự tri ân đối với người anh hùng đã góp phần viết nên trang sử hào hùng của dân tộc.



