Cựu Thanh niên xung phong

“NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”

Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Từ nhỏ, anh đã chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, người dân sống trong lo sợ và mất mát. Chính những điều đó đã hun đúc trong anh một ý chí mạnh mẽ: phải đứng lên bảo vệ Tổ quốc. Khi trưởng thành, anh gia nhập quân đội, trở thành một chiến sĩ pháo binh. Dù cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ, thiếu thốn, nhưng anh luôn giữ vững tinh thần lạc qu

Thái Nguyên08/05/2026K20 Kinh tế đầu tư - Khoa Kinh tế số (Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phần 2: Khoảnh khắc bất tử nơi chiến trường

Trong một trận chiến ác liệt, khi quân ta đang đối đầu với hỏa lực mạnh của kẻ thù, tình hình trở nên vô cùng nguy cấp. Bom đạn dội xuống liên hồi, nhiều chiến sĩ bị thương, tinh thần có phần dao động.

Giữa lúc ấy, Nguyễn Viết Xuân – dù bản thân đã bị thương – vẫn kiên cường đứng dậy, lao lên phía trước. Với tất cả ý chí và lòng yêu nước, anh đã hô vang một câu nói bất hủ:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Tiếng hô ấy như một mệnh lệnh, như một ngọn lửa thổi bùng tinh thần chiến đấu của toàn đơn vị. Đồng đội của anh lập tức siết chặt tay súng, phản công mạnh mẽ, đẩy lùi kẻ địch.

Dù sau đó anh đã anh dũng hi sinh, nhưng chính khoảnh khắc ấy đã làm nên tên tuổi của một người anh hùng – người đã biến nỗi sợ hãi thành sức mạnh, biến nguy hiểm thành chiến thắng.

Phần 3: Ngọn lửa còn mãi với thời gian

Nguyễn Viết Xuân ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng những gì anh để lại là một tinh thần bất diệt. Câu nói của anh không chỉ là lời hiệu triệu trong chiến tranh, mà còn trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về anh vẫn được nhắc lại như một bài học quý giá cho thế hệ trẻ. Đó là bài học về lòng yêu nước, về sự sẵn sàng cống hiến và không lùi bước trước khó khăn.

Kết thúc :

Ngọn lửa mà Nguyễn Viết Xuân thắp lên năm ấy vẫn chưa bao giờ tắt. Nó cháy trong từng trang sử, trong trái tim của mỗi người Việt Nam hôm nay.

Là thế hệ trẻ, chúng em không cầm súng ra chiến trường, nhưng sẽ “nhằm thẳng” vào những mục tiêu của cuộc sống: học tập tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn và góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển.

Bởi vì, tinh thần của anh hùng Nguyễn Viết Xuân – sẽ còn mãi!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn