Nhằm thẳng quân thù mà bắn - Nguyễn Viết Xuân
Một người lính pháo binh, giữa làn đạn ác liệt vẫn hiên ngang hô vang khẩu lệnh “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”, trở thành biểu tượng bất tử của ý chí chiến đấu và tinh thần không khuất phục.
Trong chiến tranh, có những con người được nhớ đến không chỉ bằng hành động— mà bằng một câu nói. Nguyễn Viết Xuân là một người như thế. Sinh năm 1934 tại Vĩnh Phúc, ông lớn lên trong những năm tháng đất nước chưa một ngày yên tiếng súng. Từ một người nông dân, ông khoác lên mình màu áo lính, bước vào cuộc chiến với sự giản dị nhưng kiên định. Ông là người lính pháo binh. Công việc của ông không ồn ào, nhưng mỗi phát bắn là một lần đối mặt với hiểm nguy. Rồi một trận đánh ác liệt xảy ra. Đạn địch trút xuống. Trận địa rung chuyển. Khói lửa bao trùm. Trong lúc chiến đấu, ông bị thương nặng. Máu chảy. Đau đớn. Nhưng ông không rời vị trí. Giữa thời khắc mà nhiều người có thể gục xuống, ông vẫn đứng đó— giữ vai trò chỉ huy, giữ vững tinh thần cho đồng đội. Và rồi, giữa làn đạn, ông hô vang: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” Không phải là một câu khẩu hiệu. Mà là một mệnh lệnh. Một lời thúc giục. Một nguồn sức mạnh. Câu nói ấy như xé toang khói lửa, truyền đi ý chí chiến đấu cho cả đơn vị. Những người lính tiếp tục siết chặt tay súng, giữ vững trận địa, chiến đấu đến cùng. Ông ngã xuống sau đó. Nhưng câu nói ấy—thì không. Nó ở lại. Ở lại trong ký ức của đồng đội. Ở lại trong lịch sử. Ở lại như một lời nhắc nhở về tinh thần của người lính Việt Nam. Không lùi bước. Không sợ hãi. Chỉ có tiến lên. Ngày hôm nay, khi nhắc lại Nguyễn Viết Xuân, người ta không chỉ nhớ đến một người anh hùng— mà nhớ đến một khoảnh khắc. Một con người đứng giữa chiến trường, bị thương nhưng không gục ngã, và cất lên một câu nói… đủ để đi cùng năm tháng.



