Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

nhân chứng chiến dịch điện biên phủ - cụ Bùi Kim Điều

Cựu chiến binh Điện Biên chia sẻ niềm tự hào được tham gia trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ tại “cánh cửa thép” Him Lam, với chiến thắng oanh liệt, song cũng có nhiều đau thương, mất mát; cũng như các trận đánh sau đó cho tới khi Chiến dịch Điện Biên Phủ thắng lợi hoàn toàn.

Ninh Bình17/04/2026Bùi Hà Linh (Phường Tây Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
nhân chứng chiến dịch điện biên phủ - cụ Bùi Kim Điều

Dù phải hy sinh xương máu cũng sẵn sàng

Cụ Điều nhớ lại, đúng 17 giờ 5 phút ngày 13-3-1954, sau hiệu lệnh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, 40 khẩu pháo cỡ nòng 75 đến 120 ly đồng loạt nhả đạn vào các vị trí của quân Pháp trong cứ điểm Him Lam, bộ đội ta xuất kích, bắt đầu trận đánh mở màn của Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Trận đánh cứ điểm Him Lam kéo dài đến 23 giờ 30 phút đêm ngày 13-3-1954. Kết quả, Đại đoàn 312 đã hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt trung tâm đề kháng cứ điểm Him Lam, diệt 300 tên địch, bắt 200 tên, thu toàn bộ vũ khí, trang bị...

Để có được chiến thắng quan trọng này, quân đội ta, dưới sự chỉ huy của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, đã thực hiện một quyết định thần tốc: Chuyển từ “đánh nhanh, thắng nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc”; đồng thời, có sự thay đổi chiến thuật nhất định nhằm đánh lừa địch.

Trận đánh mở màn thành công giòn giã ngoài mong đợi, song, quân đội ta vẫn có những hy sinh, mất mát, trong đó sáng chói nhất là sự hy sinh của Anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai. Nếu không có Phan Đình Giót nhanh trí, dũng cảm, chắc chắn, trận đánh mở màn chiến dịch của quân đội ta sẽ còn dài hơi hơn và còn thiệt hại, đau thương, mất mát nhiều hơn cả về người và của.

Sau thắng lợi vang dội ban đầu cổ vũ mạnh mẽ tinh thần chiến đấu của quân và dân ta, đơn vị cụ Điều được giao nhiệm vụ tiếp tục bao vây đánh chiếm đồi Độc Lập. Lúc này, do bom đạn phá hủy làm mất thông tin liên lạc, có một công văn khẩn từ tiểu đoàn cần gửi về trung đoàn xin chi viện vũ khí. Cụ Điều cùng hai đồng chí nhận nhiệm vụ làm giao liên đưa công văn.

“Từ tiểu đoàn xuống trung đoàn chỉ vài ki lô mét nhưng chúng tôi phải chạy, luồn lách qua giao thông hào, lúc không có giao thông hào thì phải khom lưng chạy trong mịt mù của các quả đạn pháo binh. Lúc này, hai đồng chí bị thương nặng, còn lại một mình tôi, cũng bị thương nhưng chỉ mất miếng da, không vào đến xương nên vẫn di chuyển được. Trong đầu tôi khi đó chỉ nghĩ phải nhanh chóng đưa kịp công văn hỏa tốc, tôi tự băng bó vết thương, sau đó nhảy lò cò, bò dọc theo giao thông hào đi được tới chỗ chỉ huy trung đoàn, giao công văn đó cho đồng chí Trung đoàn trưởng rồi ngất lịm đi…”, cụ Điều nhớ lại, cho chúng tôi xem vết sẹo lớn gần đầu gối.

Và với tinh thần “không có gì quý hơn độc lập, tự do, mất độc lập, tự do là mất tất cả”, các chiến sĩ Điện Biên đã lần lượt vượt qua từng thử thách, bách chiến bách thắng trong mỗi trận, kết thúc chiến dịch sau 56 ngày đêm. Thời khắc chiến dịch kết thúc là lúc chiến trường bỗng kéo dài chuỗi lặng im không một tiếng súng, tiếng bom. Đó là khi De Castries xin hàng, hàng binh kéo ra… Và rồi từ các chiến hào, từ bốn phía chiến trường, quân đội ta, dân công ta… ào ra, khắp nơi rền vang lời reo chiến thắng…

“Chiến dịch giành thắng lợi, ngày 13-5-1954, đơn vị chúng tôi được mừng chiến thắng ở Mường Phăng, do Đại tướng Võ Nguyên Giáp chủ trì. Chúng tôi được Đại tướng khen ngợi, biểu dương thành tích. Đơn vị có 5 anh hùng được tuyên dương. Đại đoàn được Bác Hồ ủy nhiệm cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp trao lá cờ “Quyết chiến - Quyết thắng”, cụ Điều kể, giọng sang sảng, say sưa như thể chuyện mới diễn ra hôm qua.

Và từ lá cờ “Quyết chiến - Quyết thắng” trên đỉnh Him Lam đến lá cờ "Quyết chiến - Quyết thắng" cắm trên hầm chỉ huy của De Castries đã đánh dấu bước nhảy vọt của quân đội ta đủ sức tiêu diệt một tập đoàn cứ điểm mạnh nhất của địch ở Đông Dương, khép lại 9 năm kháng chiến trường kỳ bằng chiến thắng Điện Biên Phủ - một trong những đỉnh cao chói lọi, kỳ tích vẻ vang trong lịch sử đấu tranh chống ngoại xâm của dân tộc.

“Tôi thấy mình quá may mắn và tự hào, phấn khởi khi được sống đến bây giờ, được chứng kiến những thay đổi của tỉnh Điện Biên nói chung và thành phố Điện Biên Phủ nói riêng ngay từ buổi ban đầu. Nếu so với thời kỳ mới giải phóng thì đời sống của nhân dân nói chung và tất cả mọi thứ phát triển gấp mấy chục lần… Sau giải phóng, cả Điện Biên không có một cái nhà cấp 4 nào cả, chỉ toàn nhà gianh, vách nát, đường sá ít ỏi, chỗ có đường thì lầy lội, bị bom đánh võng thành hồ, ao…, gần như là một nơi hoang tàn”, cụ Điều nhớ lại.

Và cụ gửi gắm: "Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ luôn tự hào, ghi nhớ và phát huy tinh thần Chiến thắng Điện Biên Phủ, dám nghĩ, dám làm, năng động, sáng tạo, lập nên những kỳ tích mới trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc".

Cảm nhận của cụ Điều về Điện Biên hôm nay và niềm mong ước của cụ cũng là trăn trở của những người con của chiến sĩ Điện Biên. Hơn ai hết, họ hiểu rõ cái giá của độc lập, tự do; giá trị của hy sinh và nỗi đau mất mát. Và họ cũng tự hào hơn ai hết khi thấy sự hy sinh của gia đình mình đã được tiếp nối bằng sức vươn lên phát triển thần kỳ của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn