Khác

Nhân chứng ngày 2 tháng 9 năm 1945

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ buổi sáng mùa thu năm 1945, ngày mà tôi được tận mắt chứng kiến một sự kiện lịch sử vô cùng trọng đại của dân tộc – Tuyên ngôn Độc lập Việt Nam tại Quảng trường Ba Đình.

Ninh Bình21/03/2026NGUYỄN THỊ KIM CHÚC (Đoàn xã Giao Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ buổi sáng mùa thu năm 1945, ngày mà tôi được tận mắt chứng kiến một sự kiện lịch sử vô cùng trọng đại của dân tộc – Tuyên ngôn Độc lập Việt Nam tại Quảng trường Ba Đình. Khi ấy tôi chỉ là một thanh niên mười chín tuổi, từ quê lên Hà Nội cùng nhiều người khác để chứng kiến thời khắc thiêng liêng của đất nước.

Từ sáng sớm, dòng người từ khắp nơi đã đổ về quảng trường. Ai nấy đều mặc những bộ quần áo giản dị nhưng gương mặt rạng rỡ, tràn đầy hy vọng. Trên tay nhiều người cầm những lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió. Không khí khi ấy thật đặc biệt, vừa trang nghiêm vừa náo nức. Mọi người đều hiểu rằng mình đang chuẩn bị chứng kiến một khoảnh khắc rất quan trọng của lịch sử dân tộc.

Khi buổi lễ bắt đầu, mọi ánh mắt đều hướng về lễ đài. Và rồi Hồ Chí Minh xuất hiện. Người mặc bộ quần áo kaki giản dị, dáng người thanh thoát nhưng toát lên vẻ uy nghiêm và gần gũi. Cả quảng trường bỗng trở nên im lặng khi Người bắt đầu đọc bản Tuyên ngôn Độc lập. Giọng nói của Người trầm ấm, rõ ràng vang lên giữa không gian rộng lớn.

Tôi vẫn nhớ rõ câu mở đầu đầy ý nghĩa: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng…”. Khi nghe những lời ấy, tôi cảm thấy trong lòng mình dâng lên một niềm xúc động khó tả. Bao nhiêu năm đất nước bị đô hộ, nhân dân sống trong cảnh lầm than, và giờ đây chúng tôi đang được nghe lời tuyên bố rằng Việt Nam là một quốc gia độc lập, tự do.

Khi bản Tuyên ngôn kết thúc, cả quảng trường vang lên những tiếng hô lớn: “Việt Nam độc lập muôn năm!”. Hàng vạn con người cùng vỗ tay, reo hò, nhiều người xúc động đến rơi nước mắt. Tôi cũng hòa vào dòng người ấy, vừa vẫy cờ vừa hô vang trong niềm tự hào và hạnh phúc. Khoảnh khắc ấy tôi biết rằng đất nước mình đã bước sang một trang sử mới.

Giờ đây khi đã già, mỗi lần kể lại câu chuyện đó cho con cháu, tôi vẫn không khỏi xúc động. Tôi luôn nói với các cháu rằng độc lập và tự do mà chúng ta có hôm nay là kết quả của biết bao hy sinh và cố gắng của các thế hệ đi trước. Vì vậy, mỗi người trẻ cần trân trọng lịch sử, học tập và sống có trách nhiệm để góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn