Người có công giúp đỡ cách mạng

NHÂN CHỨNG SỐNG THỜI HOA LỬA – BÀ TRẦN THỊ MƯỜI (SINH NĂM 1943)

TP. Hồ Chí Minh23/12/2025Nguyễn Thị Cẩm Tú (Đoàn xã Tân Nhựt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, tiếng bom rơi, đạn nổ chỉ còn vang vọng trong ký ức. Nhưng với những con người đã đi qua năm tháng khốc liệt ấy, chiến tranh chưa bao giờ là câu chuyện cũ. Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, bà Trần Thị Mười, sinh năm 1943, hiện đang sinh sống tại địa chỉ A3/97 ấp 3, xã Tân Nhựt, Tp.HCM là một nhân chứng sống của thời hoa lửa – người đã gửi trọn tuổi thanh xuân của mình cho đất nước trong những năm tháng gian lao mà hào hùng. Sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tuổi thơ của bà Mười không có những ngày tháng êm đềm bên trang sách hay tiếng cười vô lo. Thay vào đó là những đêm chạy giặc, những bữa cơm độn khoai, sắn và nỗi lo thường trực trước bom đạn kẻ thù. Khi nhiều người cùng trang lứa còn chưa kịp lớn, bà đã sớm ý thức được nỗi đau mất nước và trách nhiệm của một người con đối với quê hương. Những năm tháng tuổi đôi mươi của bà trôi qua giữa mưa bom bão đạn, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi chỉ. Bà cùng bao người dân, thanh niên, phụ nữ tham gia các công việc phục vụ kháng chiến: tải lương, che giấu cán bộ, đào hầm trú ẩn, chăm sóc thương binh, giữ vững hậu phương cho tiền tuyến. Không súng đạn trên tay, nhưng mỗi việc bà làm đều thấm đẫm tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Bà từng chứng kiến những mất mát không gì bù đắp được: người thân, làng xóm, mái nhà bị bom đạn cày xới; những người bạn đồng trang lứa mãi mãi nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ. Nỗi đau ấy không làm bà gục ngã, mà càng hun đúc thêm ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh – giản dị, bền bỉ và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Ngày đất nước thống nhất, hòa bình lập lại, bà Trần Thị Mười trở về với đời thường. Dẫu cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà vẫn tiếp tục cần mẫn lao động, nuôi dạy con cháu, góp phần xây dựng quê hương sau chiến tranh. Những vết thương của thời hoa lửa có thể đã lành theo năm tháng, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên vẹn trong từng câu chuyện bà kể – chậm rãi, chân thành và đầy xúc động. Hôm nay, khi đã bước sang tuổi ngoài tám mươi, bà Mười không chỉ là người bà, người mẹ trong gia đình, mà còn là một “cuốn sử sống”, nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình, độc lập và tự do. Cuộc đời bà là minh chứng sinh động cho tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng gian lao mà anh dũng.

Thời hoa lửa đã qua, nhưng những con người như bà Trần Thị Mười sẽ mãi là ngọn lửa âm thầm sưởi ấm ký ức lịch sử, để các thế hệ hôm nay và mai sau luôn biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những hy sinh của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn