nhân vật lịch sử (19)
Ông Phạm Văn Tứ, gốc người Đàng ngoài (1), theo gia đình vô Nam vào khoảng nửa đầu thế kỷ 18, định cư ở thôn Định An (Định Yên), huyện Đông Xuyên, trấn Vĩnh Thanh (nay thuộc hai xã Định Yên, Định An, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp).
Tương truyền, khi bị quân Tây Sơn truy tầm, có đoàn thuyền chúa Nguyễn Ánh chạy lánh nạn qua con rạch để tìm đường qua sông Hậu, thì thuyền bị vô nước, phải kéo lên bờ để trét chai và lấp vò, rồi mới đi tiếp được. Nơi ấy, về sau có địa danh là “Lấp Vò” (?).
Cũng tại đây, ông Phạm Văn Tứ nhờ có sức mạnh phi thường, lại thêm võ nghệ cao cường nên được thu nhận làm bộ hạ dưới trướng của chúa Nguyễn, cùng thời với ông Lê Văn Duyệt.
Nhờ lập được nhiều công trận, ông Phạm Văn Tứ được phong Tham Tán Quân Vụ Thần Sách Quân Hổ Oai - Khinh Xa Đô Úy. Do vậy, ông được dân chúng tôn kính gọi là ông THAM THẦN TỨ (2). Làm quan chẳng được bao lâu, ông xin lui về khẩn hoang, lập ấp.
Thuở ấy, vùng đất Định An - Định Yên hãy còn hoang vu, rừng rậm um tùm, thú dữ dẫy đầy. Dân trong vùng mỗi khi vô đìa bắt cá, vô rừng đốn củi, thường bị hùm beo sát hại, khiến ai cũng khiếp đảm chẳng dám đi xa. Không thể ngồi yên nhìn dân chúng khốn khổ, ông Tham Thần Tứ ra tay diệt thú dữ, trừ hại cho dân. Khi gặp cọp, ông đánh đuổi chúng bằng tay không. Từ đó, bầy cọp beo trong vùng, hễ nghe thấy ông thì khiếp sợ, kinh hoàng bỏ chạy… Nhờ vậy, dân trong làng ngày càng mở mang, khai khẩn thêm ruộng đất, có được cuộc sống an lành. Mỗi khi cọp xuất hiện, dân chúng đều đồng thanh hô: “Bớ ông Tham Thần ! có cọp ! có cọp!....” thì chẳng những một con cọp mà cả bầy cọp cũng hoảng sợ bỏ chạy vô rừng. (3)



