NHÂN VẬT LỊCH SỬ VÕ THỊ SÁU
Dân tộc Việt Nam ta có truyền thống yêu nước nồng nàn và bất khuất. Từ quá khứ đến hiện nay, rất nhiều vị anh hùng đã hi sinh bản thân để giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc. Trong số đó, hình ảnh nữ anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu luôn khắc sâu trong trái tim tôi – một bông hoa đỏ thắm trong khu vườn cách mạng Việt Nam . Dù có tuổi đời còn rất nhỏ, nhưng chị đã tham gia làm liên lạc viên cho đoàn quân cách mạng của chúng ta và lập được nhiều chiến công hiển hách và đáng khen thưởng.
Dân tộc Việt Nam ta có truyền thống yêu nước nồng nàn và bất khuất. Từ quá khứ đến hiện nay, rất nhiều vị anh hùng đã hi sinh bản thân để giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc. Trong số đó, hình ảnh nữ anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu luôn khắc sâu trong trái tim tôi – một bông hoa đỏ thắm trong khu vườn cách mạng Việt Nam . Dù có tuổi đời còn rất nhỏ, nhưng chị đã tham gia làm liên lạc viên cho đoàn quân cách mạng của chúng ta và lập được nhiều chiến công hiển hách và đáng khen thưởng.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Đất Đỏ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay thuộc thành phố Hồ Chí Minh). Do điều kiện lịch sử, các tài liệu hiện nay chỉ ghi nhận năm sinh của chị là 1933, chưa xác định chính xác ngày và tháng sinh của chị. Chị lớn lên trong hoàn cảnh đất nước bị thực dân Pháp xâm lược, Võ Thị Sáu sớm nuôi dưỡng tinh thần yêu nước và lòng căm thù giặc sâu sắc. Khoảng năm 1948, khi chị mới 14–15 tuổi, chị đã tham gia hoạt động cách mạng tại địa phương, làm nhiệm vụ liên lạc, rải truyền đơn và hỗ trợ các đội du kích. Sau đó, Võ Thị Sáu được giao tham gia đội công an xung phong và trực tiếp chiến đấu.
Trong quá trình làm nhiệm vụ, chị đã ném lựu đạn vào toán lính Pháp và tay sai tại chợ Đất Đỏ, gây thiệt hại cho địch và làm chúng hoang mang. Chính vì những hoạt động kiên cường đó, chị bị thực dân Pháp truy lùng gắt gao.
Năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ, chị Sáu trong lúc làm nhiệm vụ thì chị bị địch phát hiện và bắt giữ. Mặc dù bị tra tấn bằng những hình thức dã man, bắt ép chị Sáu phải khai báo đồng đội của mình nhưng chị vẫn không hé răng nửa lời, nhất quyết không khai báo. Cuối cùng chị bị đưa ra tòa xét xử, dù chưa đủ 18 tuổi, thực dân Pháp vẫn kết án tử hình chị để đàn áp phong trào đấu tranh của nhân dân. Sau đó, chị bị đày ra Côn Đảo - nơi được mệnh danh là “Địa Ngục Trần Gian”.
Tại đây, dù bị sống trong hoàn cách hết sức thiếu thốn, luôn phải chịu những hình thức tra tấn tàn bạo từ những tên lính, chị vân luôn hồn nhiên, vui tươi và động viên các tù nhân tin tưởng vào ngày đất nước dành độc lập.
Rạng sáng ngày 23 tháng 01 năm 1952, trên đường ra pháp trường, chị đã ngắt một bông hoa đẫm sương đêm cài lên mái tóc, vừa đi vừa mỉm cười, ngân nga cất tiếng hát nhẹ nhàng. Tới bãi đất, chị gỡ bông hoa từ mái tóc tặng cho một người lính Âu Phi. Chị Sáu bị bọn giặc trói chặt, chuẩn bị bịt mắt thì chị lại yêu cầu:
- Không cần bịt mắt tôi, hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng, và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các ngươi.
Một tên lính quát chị quỳ xuống, Võ Thị Sáu đã quát thẳng vào mặt tên lính:
- Tao chỉ biết đứng, không biết quỳ! TỰ DO MUÔN NĂM! HỒ CHỦ TỊCH MUÔN NĂM!
Trước giờ hy sinh, chị vẫn bình thản, không sợ hãi, thể hiện ý chí kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Sự dũng cảm của chị đã phải khiến cho bọn lính kinh ngạc. Ngay sau đó, hàng loạt tiếng súng nổ vang lên, chị ngã xuống với tư thế hiên ngang , máu chị nhuốm đẫm trên bãi cát trắng tinh. Lúc ấy chị chưa tròn 18 tuổi
Sự hy sinh của Võ Thị Sáu đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí quật cường của phụ nữ Việt Nam.
Tên tuổi chị mãi mãi được ghi nhớ trong lịch sử dân tộc, là tấm gương sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau noi theo.



