NHÂN VẬT "TÔI"
Câu chuyện “Thời hoa lửa” là những dòng hồi ức giàu cảm xúc về một thời chiến tranh gian khổ nhưng vô cùng hào hùng của dân tộc ta. Trong không gian núi rừng Trường Sơn với những cơn gió hun hút, dưới ánh trăng mỏng manh len qua tán lá, hình ảnh những người lính trẻ lặng lẽ vượt dốc hiện lên vừa bình dị vừa thiêng liêng. Nhân vật “tôi” là một liên lạc viên mang trên mình nhiệm vụ truyền mệnh lệnh và luôn phải đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, mỗi bước chân là một lần đối diện với hiểm nguy rình rập. Giữa bom đạn khốc liệt, tình người vẫn tỏa sáng qua hình ảnh người nữ y tá nhỏ bé nhưng gan dạ, luôn nở nụ cười dù đôi tay run lên vì băng bó suốt đêm và sẵn sàng lấy thân mình che chở cho thương binh. Chính khoảnh khắc ấy đã làm nổi bật vẻ đẹp cao quý của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng mà lớn lao của con người Việt Nam trong chiến tranh. Khi hòa bình lập lại, trở về với con dốc xưa, với cảnh vật đã đổi thay, hố bom được phủ xanh, rừng non vươn mình từ đống tro tàn, nhưng những ký ức về “thời hoa lửa” vẫn không hề phai nhạt. Nó luôn là Những ký ức cháy âm ỉ trong tim mỗi người lính, trở thành lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ hôm nay về trách nhiệm sống, học tập và cống hiến sao cho xứng đáng với những con người đã gửi trọn cảtuổi xuân ở nơi núi rừng vì độc lập và tự do của Tổ quốc.



