Nhật kí Đặng Thuỳ Trâm (7)
Đêm. Mưa rừng rả rích. Mưa mãi không thôi. Cái lạnh của núi rừng len vào từng tấm áo mỏng. Ngồi trong căn hầm nhỏ, nghe tiếng mưa rơi mà lòng mình nhớ nhà da diết. Nhớ mẹ, nhớ các em, nhớ những con đường Hà Nội thân quen biết bao.
Chiến tranh vẫn ác liệt từng ngày. Thương binh vẫn chuyển về liên tục. Có những ca mổ kéo dài suốt đêm, ánh đèn dầu leo lét, mồ hôi và máu hòa vào nhau. Có những người đồng chí vừa còn nói cười đó, hôm sau đã ra đi mãi mãi. Mỗi lần tiễn một người nằm xuống, lòng mình như thắt lại.
Nhưng không được yếu lòng. Cuộc chiến này cần sự vững vàng. Mình hiểu rằng mỗi người đều phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống. Đời người ai cũng chỉ sống có một lần. Phải sống làm sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí.
Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố. Dù gian khổ, dù mất mát, vẫn phải giữ niềm tin. Tin ở ngày mai, tin ở thắng lợi cuối cùng, tin rằng đất nước rồi sẽ hòa bình và những người còn sống sẽ được thấy một bầu trời yên bình không còn tiếng bom rơi.



