NHẬT KÝ 7 NGÀY Ở THÀNH CỔ
Bảy ngày ở Thành cổ được kể lại như những trang nhật ký rời rạc, mỗi ngày là một lát cắt của sự sống – cái chết đan xen không ngừng.
Nếu ai đó hỏi tôi: bảy ngày ở Thành cổ Quảng Trị dài hay ngắn, tôi sẽ không biết trả lời thế nào. Có những ngày trôi qua nhanh đến mức chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng cũng có những giờ phút dài như cả một đời người.
Tôi không có một cuốn nhật ký đúng nghĩa. Nhưng trong đầu tôi, bảy ngày ấy đã khắc lại thành bảy trang không bao giờ phai.
Ngày thứ nhất, chúng tôi vượt sông trong đêm. Nước Thạch Hãn lạnh buốt, ánh pháo sáng xé toạc bầu trời. Tôi vừa bơi vừa cầu mong đạn pháo đừng rơi trúng chỗ mình đang lặn. Lên được bờ, người run lẩy bẩy, không biết vì lạnh hay vì sợ.
Ngày thứ hai, đơn vị nhận chốt giữ một đoạn tường thành đổ nát. Đất đá còn nóng vì bom mới nổ. Chúng tôi đào hầm, gia cố công sự, vừa làm vừa lắng nghe tiếng pháo rít trên đầu. Tôi bắt đầu hiểu vì sao người ta gọi nơi này là cối xay thịt.
Ngày thứ ba, có người trong tiểu đội hy sinh. Đó là lần đầu tiên trong bảy ngày ấy tôi phải nhìn thẳng vào cái chết của đồng đội. Không kịp khóc. Không kịp đau. Chỉ có một khoảng trống lạnh buốt trong ngực.
Ngày thứ tư, mưa lớn. Hầm hào ngập nước, thương binh nằm co ro. Y tá làm việc không ngơi tay. Tôi thấy có người lính sốt cao mê man, miệng gọi tên mẹ. Không ai biết mẹ anh ở đâu, còn sống hay đã mất.
Ngày thứ năm, pháo dội dữ dội nhất. Mặt đất rung chuyển. Tôi nghĩ: có lẽ đây là ngày cuối cùng của mình. Nhưng rồi, khi đêm xuống, tôi vẫn còn sống.
Ngày thứ sáu, chúng tôi gần như cạn kiệt sức lực. Lương khô chia nhau từng mẩu nhỏ. Nước uống phải hứng từ mưa. Nhưng không ai bỏ vị trí.
Ngày thứ bảy, tôi bị thương. Mảnh pháo găm vào tay. Máu chảy, đau nhói. Nhưng tôi còn sống, và tôi biết rằng, nhiều người khác đã không đi hết được bảy ngày này.
Bảy ngày ở Thành cổ, với tôi, dài hơn cả những năm tháng sau này cộng lại. Nó không chỉ là ký ức, mà là phần đời đã tách khỏi thời gian bình thường, nằm lại mãi ở nơi bom đạn ấy.



