NHẬT KÝ CỦA MỘT THANH NIÊN XUNG PHONG TRÊN TUYẾN TRƯỜNG SƠN
Trong những ngày tìm hiểu về lịch sử dân tộc, tôi có dịp đọc lại những trang nhật ký của các thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Mỗi dòng chữ giản dị nhưng chứa đựng biết bao ý chí, nghị lực và khát vọng cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Tôi đặc biệt ấn tượng với câu chuyện về anh Nguyễn Văn Thành, một thanh niên xung phong vừa tròn hai mươi tuổi khi tình nguyện lên đường vào chiến trường. Trong cuốn sổ tay đã úa màu thời gian, anh ghi lại những ngày cùng đồng đội mở đường, san lấp hố bom, bảo đảm mạch máu giao thông cho tiền tuyến.
"Đêm nay mưa lớn. Đường bị bom đánh sập nhiều đoạn. Anh em trong đơn vị vừa lấp xong hố bom lúc gần sáng. Mệt nhưng ai cũng vui vì đoàn xe sẽ tiếp tục hành quân..."
Đọc những dòng chữ ấy, tôi hình dung ra khung cảnh giữa núi rừng Trường Sơn. Bom đạn có thể cày nát mặt đất nhưng không thể khuất phục ý chí của những người trẻ tuổi. Họ làm việc dưới làn bom, ăn vội nắm cơm giữa rừng sâu, ngủ bên những con đường còn khét mùi thuốc súng.
Có lần, sau một trận đánh phá dữ dội của địch, nhiều đoạn đường bị tê liệt. Thành cùng đồng đội lao vào sửa chữa ngay trong đêm. Một quả bom nổ chậm phát hiện bên vệ đường khiến ai cũng lo lắng. Nhưng nếu không xử lý kịp thời, đoàn xe chở lương thực và vũ khí sẽ không thể tiếp tục hành quân.
Anh đã xung phong cùng tổ công tác tiếp cận quả bom. Sau nhiều giờ căng thẳng, quả bom được vô hiệu hóa an toàn. Đêm đó, hàng chục chiếc xe nối đuôi nhau vượt qua cung đường vừa được thông tuyến.
Những ngày tháng gian khổ ấy được anh ghi lại bằng những dòng chữ chân thực, không hề tô vẽ. Điều khiến tôi xúc động nhất là trong suốt cuốn nhật ký, anh rất ít khi nói về khó khăn của bản thân. Thay vào đó là những trang viết về đồng đội, về quê hương và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Anh viết: "Nếu tuổi trẻ chỉ sống cho riêng mình thì thật nhỏ bé. Được góp sức cho Tổ quốc là niềm hạnh phúc lớn nhất."
Sau này, anh Thành đã anh dũng hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ. Cuốn nhật ký được đồng đội giữ gìn và trao lại cho gia đình sau ngày hòa bình.
Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, học tập và làm việc trong điều kiện thuận lợi, tôi càng thấm thía giá trị của sự hy sinh ấy. Những thanh niên xung phong trên tuyến Trường Sơn năm xưa đã dùng tuổi xuân của mình để viết nên bản hùng ca bất tử.
Câu chuyện của anh Thành không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm với quê hương, đất nước. Bởi chính từ những con người bình dị ấy, sức mạnh Việt Nam đã được tạo nên và trường tồn cùng lịch sử dân tộc.



