Bài viết

Nhật ký của người lính trong Chiến dịch Hồ Chí Minh

Câu chuyện kể về Phạm Minh Đức, một chiến sĩ trẻ tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975. Qua những trang nhật ký, Đức ghi lại hành trình tiến về Sài Gòn, tình đồng đội và cảm xúc thiêng liêng khi chứng kiến thời khắc đất nước hoàn toàn thống nhất.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Nguyễn Việt Anh Khoa (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 4 năm 1975, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cuối cùng. Sau những thắng lợi liên tiếp trên khắp các chiến trường, quân giải phóng mở Chiến dịch Hồ Chí Minh với mục tiêu giải phóng Sài Gòn, hoàn thành sự nghiệp thống nhất đất nước.

Trong đội hình tiến quân năm ấy có Phạm Minh Đức, một chiến sĩ trẻ quê ở Quảng Bình. Mới hai mươi hai tuổi, Đức đã trải qua nhiều năm chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Anh có thói quen mang theo một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những sự kiện đáng nhớ.

Ngày 20 tháng 4 năm 1975, Đức viết:

"Đơn vị đang hành quân liên tục. Ai cũng hiểu rằng giờ phút quyết định đã đến rất gần. Đồng đội của tôi ai cũng háo hức nhưng vẫn giữ tinh thần cảnh giác cao độ."

Những ngày tiếp theo, đoàn quân tiến nhanh về phía Sài Gòn. Trên đường đi, Đức chứng kiến nhiều địa phương được giải phóng. Người dân đứng hai bên đường chào đón bộ đội bằng những nụ cười và những bó hoa giản dị.

Ngày 26 tháng 4, chiến dịch chính thức bắt đầu.

Trong cuốn nhật ký, Đức ghi:

"Tiếng pháo vang lên từ nhiều hướng. Chúng tôi nhận lệnh tiến công. Không ai nghĩ đến bản thân mình nữa, tất cả chỉ có một quyết tâm là hoàn thành nhiệm vụ."

Đơn vị của Đức vượt qua nhiều tuyến phòng thủ. Những trận chiến diễn ra quyết liệt nhưng tinh thần của các chiến sĩ luôn rất cao. Họ động viên nhau tiến lên vì mục tiêu chung của dân tộc.

Trong tiểu đội có người bạn thân tên Nguyễn Văn Lâm. Hai người đã cùng chiến đấu nhiều năm. Những lúc nghỉ ngơi ngắn ngủi, họ thường nói về quê hương và dự định sau ngày hòa bình.

Lâm từng nói:

– Khi đất nước thống nhất, tớ sẽ về học tiếp nghề cơ khí.

Đức cười đáp:

– Còn tớ sẽ trở thành giáo viên để kể cho học sinh nghe về những ngày tháng này.

Những câu chuyện giản dị ấy giúp họ quên đi sự mệt mỏi của chiến tranh.

Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, đơn vị của Đức tiến vào nội đô Sài Gòn. Đường phố đông nghịt người dân. Nhiều người xúc động vẫy cờ chào đón đoàn quân giải phóng.

Khoảng giữa trưa, tin chiến thắng được truyền đi khắp nơi. Chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Đất nước chính thức được thống nhất sau nhiều năm chiến tranh.

Đức mở cuốn sổ tay và viết những dòng chữ run run:

"Ngày 30 tháng 4 năm 1975. Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi. Cuối cùng đất nước đã hòa bình. Chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ."

Khi viết xong, anh lặng người nhìn bầu trời trong xanh phía trên thành phố. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhớ đến gia đình, quê hương và những đồng đội đã ngã xuống trên hành trình giành độc lập dân tộc.

Nhiều năm sau, Đức thực hiện được ước mơ trở thành giáo viên lịch sử. Cuốn nhật ký năm xưa vẫn được ông giữ gìn cẩn thận. Mỗi lần giở lại những trang giấy đã ngả màu, ông như được sống lại những ngày tháng hào hùng của tuổi trẻ.

Đối với học sinh của ông, cuốn nhật ký không chỉ là một kỷ vật mà còn là một bài học sinh động về lòng yêu nước và sự hy sinh của thế hệ cha anh.

Câu chuyện về Phạm Minh Đức và cuốn nhật ký trong Chiến dịch Hồ Chí Minh giúp chúng ta hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình và độc lập. Những người lính trẻ năm ấy đã dành cả tuổi xuân cho lý tưởng cao đẹp, góp phần viết nên trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam trong một thời hoa lửa đầy tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn