NHẬT KÝ ĐẶNG THÙY TRÂM
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức. Cô tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội và hoàn toàn có thể chọn cho mình một cuộc sống yên bình nơi thành phố. Nhưng không, khi đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh, cô đã tình nguyện lên đường vào chiến trường miền Trung – nơi bom đạn ác liệt nhất lúc bấy giờ.
Mang theo trái tim của một người thầy thuốc và lý tưởng của một người chiến sĩ, Đặng Thùy Trâm đến với Quảng Ngãi – vùng đất đầy gian khổ. Ở đó, cô vừa là bác sĩ, vừa là người chị, người bạn của các chiến sĩ. Giữa rừng sâu, thiếu thốn đủ bề, cô vẫn miệt mài cứu chữa thương binh, bất chấp hiểm nguy luôn rình rập.
Nhưng điều khiến hàng triệu người sau này rơi nước mắt chính là cuốn nhật ký mà cô để lại. Trong đó không chỉ có những dòng ghi chép về công việc, mà còn là những tâm tư rất đỗi con người: nỗi nhớ gia đình, những rung động tuổi trẻ, những phút yếu lòng… tất cả hòa quyện với ý chí kiên cường và tình yêu Tổ quốc sâu sắc. Có những dòng nhật ký khiến người đọc không thể nào quên:
“Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố.”
Giữa bom đạn, cái chết luôn cận kề, nhưng cô chưa từng lùi bước. Cô yêu cuộc sống, yêu con người, và càng yêu hơn mảnh đất đang bị chiến tranh tàn phá. Đặt chân đến chiến trường Quảng Ngãi, Đặng Thùy Trâm đối mặt với một thực tế hoàn toàn khác xa những gì cô từng biết, thiếu thốn thuốc men trầm trọng, lương thực khan hiếm, bệnh xá sơ sài, phải di chuyển liên tục, bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Có những ca mổ phải thực hiện ngay trong rừng, không đủ ánh sáng, không đủ dụng cụ. Có những lúc cô phải chứng kiến bệnh nhân ra đi mà không thể làm gì hơn. Đó là nỗi đau của một người thầy thuốc – khi biết mình có thể cứu người nhưng hoàn cảnh không cho phép. Nhưng điều đáng khâm phục là: cô không hề gục ngã. Cô làm việc không ngừng nghỉ, chăm sóc từng thương binh bằng tất cả tình thương. Đối với các chiến sĩ, cô không chỉ là bác sĩ mà còn là người chị, người bạn, người động viên tinh thần. Giữa những ngày tháng khốc liệt ấy, Đặng Thùy Trâm đã viết nhật ký. Đó không chỉ là thói quen, mà là cách để cô giữ lại phần “con người” của mình giữa chiến tranh. Sau này, những trang viết ấy được xuất bản thành Nhật ký Đặng Thùy Trâm – một cuốn sách khiến hàng triệu người rơi nước mắt. Trong đó, ta thấy một con người rất thật. Có những đêm nhớ mẹ đến bật khóc, có những lúc yếu lòng, mệt mỏi , có những rung động rất đỗi nữ tính nhưng vượt lên trên tất cả là ý chí mạnh mẽ:
“Không được yếu lòng, phải sống xứng đáng với những người đã ngã xuống.”
Nhật ký của cô không tô vẽ chiến tranh, không che giấu đau thương. Nó chân thật đến mức khiến người đọc cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim cô. Sự hy sinh – cái kết của một cuộc đời, nhưng không phải của một câu chuyện. Ngày 22/6/1970, trong một cuộc hành quân, Đặng Thùy Trâm đã hy sinh. Cô ra đi khi mới 27 tuổi. Tuổi 27 – đáng lẽ là tuổi của những ước mơ đang nở rộ, của tình yêu, của tương lai. Nhưng chiến tranh đã dừng lại tất cả. Tuy nhiên, điều kỳ diệu là câu chuyện của cô không kết thúc ở đó. Hai cuốn nhật ký của cô được một người lính Mỹ giữ lại. Anh không đốt chúng vì nhận ra trong đó là “trái tim của một con người”. Sau nhiều năm, những cuốn nhật ký ấy được trao trả về Việt Nam. Từ đó, Đặng Thùy Trâm “sống lại” – không phải bằng thể xác, mà bằng tinh thần. “Thời hoa lửa” – vẻ đẹp của một thế hệ câu chuyện của Đặng Thùy Trâm là đại diện tiêu biểu cho cả một thế hệ: Họ trẻ trung nhưng không ích kỷ họ mơ mộng nhưng không yếu đuối họ yêu đời nhưng sẵn sàng hy sinh . “Thời hoa lửa” là thời mà mỗi con người như một bông hoa – nở rực rỡ trong lửa đạn. Càng gian khổ, họ càng tỏa sáng. Ngày nay, chúng ta không còn sống trong chiến tranh. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không cần lý tưởng. Câu chuyện của Đặng Thùy Trâm đặt ra một câu hỏi cho mỗi người trẻ: Bạn đang sống vì điều gì? Bạn có dám theo đuổi lý tưởng của mình không? Bạn đã sống xứng đáng với những gì mình đang có chưa? Chúng ta không cần phải hy sinh như cô, nhưng chúng ta có thể:Sống có trách nhiệm hơn Biết yêu thương và chia sẻ nỗ lực để trở thành người có ích. Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm không chỉ là một câu chuyện lịch sử. Đó là câu chuyện về con người – một con người đã sống hết mình, yêu hết mình và cống hiến hết mình.Trong “thời hoa lửa”, cô là một đóa hoa rực rỡ. Và đến hôm nay, dù chiến tranh đã lùi xa, hương thơm của đóa hoa ấy vẫn còn lan tỏa.Có những cuộc đời tuy ngắn ngủi, nhưng lại đủ sức soi sáng cho cả một thế hệ. Và Đặng Thùy Trâm chính là một cuộc đời như thế.



