Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm
Một nữ bác sĩ quân y giữa chiến trường, sau một trận càn, chứng kiến bệnh xá dã chiến bị phá và những người thương binh mình từng chăm sóc không còn nữa. Điều khiến chị day dứt không phải chỉ là mất mát, mà là cảm giác bất lực khi sự sống và cái chết cách nhau chỉ vài phút.
Trong những trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm, có một điều rất ám ảnh: chị không viết về chiến tranh như những bản tin chiến thắng, mà viết như một người đang sống ngay trong nó, chạm vào nó từng ngày.
Có một lần, sau một trận càn, chị trở lại khu điều trị dã chiến. Nơi đó hôm qua vẫn còn những thương binh nằm điều trị, vẫn còn tiếng gọi nhau, tiếng người nhờ băng bó, tiếng hỏi xin nước. Nhưng chỉ sau một đêm, tất cả gần như tan hoang.
Chị viết rằng mình đi giữa những tấm võng trống, những dụng cụ y tế còn vương trên đất, những chỗ nằm đã không còn người. Có những bệnh nhân hôm trước còn nói chuyện với chị, vậy mà hôm sau đã hy sinh hoặc bị bom cuốn đi trong lúc di chuyển.
Điều đau nhất không hẳn là chứng kiến cái chết, mà là việc vừa mới hôm qua họ còn là những con người rất bình thường: có người kể về mẹ ở quê, có người nhờ chị giữ hộ lá thư chưa kịp gửi, có người chỉ mới sốt ruột hỏi bao giờ khỏi để về đơn vị.
Rồi chiến tranh đến, và mọi câu chuyện dở dang ấy dừng lại giữa chừng.
Đọc những dòng đó mới thấy, chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống. Nó lấy đi cả những điều nhỏ bé nhất: một lời hẹn về quê, một lá thư chưa gửi, một ngày mai mà ai đó đã nghĩ mình chắc chắn sẽ có.



