Anh hùng Lực lượng vũ trang

NHẬT KÝ ĐẶNG THÙY TRÂM – "ĐỪNG ĐỐT"

Đắk Lắk31/07/2026Xã Bắc Quang (Đoàn xã Bắc Quang)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHẬT KÝ ĐẶNG THÙY TRÂM – "ĐỪNG ĐỐT"

Có những cuốn sách được viết bằng mực. Có những cuốn sách được viết bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả tuổi thanh xuân của một con người. Nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một cuốn sách như thế.

Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 trong một gia đình trí thức ở Hà Nội. Chị có thể lựa chọn một cuộc sống bình yên bên gia đình, có thể làm bác sĩ tại thành phố với tương lai rộng mở. Nhưng khi Tổ quốc cần, chị đã tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi – một trong những nơi ác liệt nhất lúc bấy giờ.

Những ngày ở chiến trường, bệnh viện chỉ là những căn hầm nhỏ giữa rừng. Thuốc men thiếu thốn, dụng cụ y tế không đủ, nhiều ca mổ phải thực hiện dưới ánh đèn dầu leo lét. Bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào.

Có những đêm, chị thức trắng để cứu thương binh. Có người vừa được băng bó xong thì bom lại rơi, bệnh viện phải di chuyển ngay trong đêm. Có những bệnh nhân không qua khỏi, chị lặng lẽ ngồi bên họ rất lâu rồi mới cầm bút ghi vài dòng vào cuốn nhật ký.

Chị viết:

"Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố."

Đó không chỉ là lời nhắn gửi cho chính mình mà còn là nguồn động viên cho biết bao thế hệ sau.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi.

Sau trận đánh, một người lính Mỹ tên là Frederic Whitehurst được giao nhiệm vụ thu giữ tài liệu của phía Việt Nam. Theo quy định, tất cả phải bị đốt. Nhưng khi cầm trên tay cuốn nhật ký của chị, một người phiên dịch Việt Nam đã nói với anh một câu ngắn gọn:

"Đừng đốt. Trong đó có lửa."

Chỉ một câu nói ấy đã làm thay đổi số phận của cuốn nhật ký.

Người lính Mỹ đã giữ cuốn sổ suốt 35 năm. Ông mang nó về nước, cất giữ như một báu vật và luôn mong một ngày tìm được gia đình của người nữ bác sĩ Việt Nam.

Năm 2005, điều kỳ diệu đã xảy ra. Cuốn nhật ký trở về với gia đình chị Đặng Thùy Trâm sau hơn ba thập kỷ lưu lạc.

Ngày nay, khi đọc những dòng nhật ký ấy, chúng ta không chỉ thấy một người bác sĩ quả cảm mà còn thấy một cô gái rất đỗi bình thường. Chị cũng nhớ mẹ, nhớ Hà Nội, nhớ những mùa hoa, cũng có những phút yếu lòng. Nhưng trên tất cả là tình yêu Tổ quốc và lòng tin vào ngày chiến thắng.

Có lẽ điều khiến cuốn nhật ký lay động hàng triệu trái tim không phải vì nó kể về chiến tranh, mà bởi nó cho thấy một chân lý giản dị: lòng yêu nước được tạo nên từ những con người bình dị, dám đặt lợi ích của dân tộc lên trên hạnh phúc riêng của mình.

Đối với tuổi trẻ hôm nay, câu chuyện của Đặng Thùy Trâm nhắc nhở rằng mỗi thế hệ đều có một "chiến trường" riêng. Nếu cha anh năm xưa chiến đấu bằng súng đạn thì thế hệ hôm nay chiến đấu bằng tri thức, bằng bản lĩnh, bằng khát vọng cống hiến và trách nhiệm đối với đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn